Lâu rồi không lên blog vì lúc này tinh thần không được thoải mái cho lắm nên cũng không muốn viết gì cả. Số là tui đây vừa holiday ở Nha trang về nên lên đây post vài tấm hình khoe đó mà. Nghe nói có cái khu du lịch Vinpearland gì đó đẹp lắm nên muốn được rửa mắt nhưng đúng là đẹp thiệt ! Tụi mình đi ra đó bằng tàu Golden Train, thấy họ quảng cáo trên mạng là tàu 5 sao của việt nam, rồi gì gì đó nhưng thật ra cũng bình thường thôi hà, chỉ khác biệt là chúng sạch sẽ hơn những con tàu khác thôi. Vì book vé tàu trễ nên bọn mình phải nằm trên giường tầng. Căn phòng trên tàu có hai dãy giường, mỗi dãy là 2 giường, chính giữa là một cái bàn nhỏ để nước uống và dùng để ăn tối, trên cửa sổ là một cái tivi LCD 21 in to đùng năm chính giữa, ai nằm tầng trên thì thấy tivi rõ hôn tầng dưới nhưng bất tiện ở cái là trèo lên trèo xuống thôi. Vì lần đầu tiên mình đi tàu nên thấy hơi sợ lúc ban đầu nhưng chỉ một chút thôi nhưng sau đó thì mọi thứ trở nên bình thường. Thật ra mình thấy nếu đi ra NT thì đi tàu khỏe hơn đi máybay nhiều vì có chỗ nằm ngủ thoải mái lại tiết kiệm được chi phí nữa, torng khi đi máy bay thì khi đến NT phải đón taxi đi hơn 30km nữa mới vào được thành phố vì sân bay ở tân Cam Ranh đấy. Xem hình quang cảnh trên tàu mình chụp nè.
Trong phòng mình trên tàu có 2 người Ireland đi cùng, một ông thì nói chuyện huyên thuyên, còn ông kia thì nín như hến, chắc là đặc trưng của tụi Ăngle là thế. Dịch vụ trên tàu cũng tốt lắm, buổi tối thì mỗi người được một phần ăn nhẹ được phát tại phòng hoặc tự đến nhà hàng trên tàu để lấy thức ăn. Ăn xong ngủ một giấc là đến ngay trung tâm thành phố Nha Trang.Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008
Thứ Hai, 15 tháng 9, 2008
Ngày Lễ
Lễ ở sài gòn thiệt là nhộn nhịp nhưng hầu như tất cả đều tập trung vào mấy khu vui chơi giải trí trong trung tâm thành phố. Có lẽ năm nay do vật giá cái gì cũng tăng chóng mặt nên một số người bắt đầu tập thói quen tiết kiệm, nói chi ai cho xa ngay chính mình là một ví dụ điển hình nè. Vì tiết kiệm nên kế hoạch đi Thái Lan của mình cũng bị hủy bỏ, thay vào đó là một chuyến đi relax ở khu du lịch sinh thái Bò Cạp Vàng ở tận tít Long Thành đó nha. Thật ra chỗ này thì tụi mình đã đi từ năm ngoái rối nhưng vì đi đường ngoài xa quá nên cuối cùng rẻ sang Vợ Thằng Đậu làm thịt mấy con gà. Năm nay thì vô tình biết được có một đường tắt nên đi thật mau, chỉ bằng đoạn đường từ sài gòn cho đến quê mình thôi. Vì là đường tắt nên vắng vẻ, lại là đường làng nên mát mẻ và thanh bình lắm, đúng là thoát khỏi không khí ngột ngạt, ô nhiễm của thành phố mình thấy sảng khoái ghê. Bọn mình cứ chạy từ từ kể nhau nghe hết chuyện này đến chuyện khác nên đường đi hình như ngắn hơn thì phải. Ban đầu hai đứa nói với nhau rằng có lẽ khu du lịch sẽ vắng người lắm đây vì xa và ít ai biết đến nhưng khi đến nơi thì thật bất ngờ vì bãi giữ xe đông nghẹt bởi vì mình đi trước ngày Lễ mà khách đã đông như thế thì khỏi phải đoán ngay ngày Lễ sẽ đông ra sao. Sau khi mua hai tấm vé vào cổng thì ấn tượng đầu tiên đối với mình thật là một dòng sông nhỏ chảy ngang khu vườn với những cây cầu khỉ bắc ngang sông. Có nhiều cây ăn trái và đặc biệt là có nhiều võng được mắc vào những cây đước nằm dọc bên sông thật mát mẻ. Xa xa là một khu đất rộng vẫn còn chưa khai thác hết, mọi thứ đều còn vẻ tự nhiên của nó. Dưới sông đang có rất nhiều người đang bơi lội, chèo thuyền thật thú vị. Hầu như tất cả đều là các bạn tuổi teen, họ đi theo nhóm đến đây tổ chức party hay ghê há, rất tiếc là mình không mang theo quần áo để tắm chứ nếu không là đã nhảy ùm xuống dưới sông rồi. Mình rất thích tắm sông nên nhìn thấy bọn họ thì cứ nhớ lại cái thời còn nhỏ thường hay rủ nhỏ bạn cùng xóm đi tắm sông đến tím cả môi mà vẫn còn chưa chịu về. Tụi mình lượn một vòng khu du lịch và chụp một số hình lưu niệm. Người quản lý hướng dẫn một chỗ thật lý tưởng bên cạnh bờ sông. Mình khoái nhất là nới đây có rất nhiều võng đó nha, nằm đu đưa võng cạnh bờ sông mát mẻ thì còn gì bằng, ở thành phố làm gì tìm được không khí trong lành, mát mẻ như vậy há. Bọn mình dạo hết khu vườn thì cũng xế trưa rồi, đã đến giờ mum mum thôi. Thức ăn ở đây cũng phong phú lắm, giá cả thì phải chăng. Đặc biệt là nhân viên phục vụ rất tận tình nha. Có lẽ đa số họ đều là người ở miền quê nên thật tình vậy thôi. Nói đến người miền quê thì cũng tùy người đó nha chứ không phải ai cũng thật tình vậy đâu, vì mình thấy mấy lần đi Mũi Né du lịch với gia đình nè, những người buôn bán trên đó gian dữ lém. Người nhà mình cũng đã từng bị lừa rồi nên sợ lắm. Ăn uống no nê thì bọn mình lăn ra võng ngủ một giấc đến chiều. Đúng là một ngày relax thật sảng khoái. Oh yeah mình đã không uổng công đi chơi xa.
Thứ Năm, 28 tháng 8, 2008
Nhà mới
Thế là mình đã dọn qua nhà mới được bốn ngày rồi, chưa thấy gì rắc rối nhưng mình ghét nhất là mỗi lần chạy xe lên nhà hơi khó khăn, chỗ để xe thì hẹp nên hơi khó, ngày nào cũng thế chắc không lâu sau bàn tay mình sẽ giống Lý Đức quá. Căn phòng mình ở thì rộng rãi, đẹp. Nói chung là mình không có điều gì để complaint về căn phòng hết. Còn về bà chủ nhà thì mình thấy không phải đơn giản đâu nha. Không thấy chồng bà ta nhưng lại có một cậu con trai nhỏ hơn mình một tuổi. Bà ta cũng khá là tám đấy, thấy cái gì cũng hỏi, cứ dặn dò miết mấy cái vụ khóa cửa, đúng là bà ta kỹ tính thiệt nhưng cứ nói riết đăm ra mình cũng hơi bực mình. Đây là lần đầu tiên mình ở chung nhà người khác nên thấy hơi bất tiện một chút nhưng thiết nghĩ đó là nhưng chuyện nho nhỏ nên mình sẽ có gắng mới được chứ thiệt tình mà nói thì từ trước giờ mình toàn là có problem với chủ nhà không hà, mà thường là mấy mụ chủ nhà thường là như vậy, không ai tốt bụng cả. Trên đời này hình như người cho thuê nhà mà tốt bụng thì chết hết rồi thì phải. Cầu trời mình đừng có problem với bà này nửa nha, nếu có chắc là phải move nữa quá, hic..hic mà anh iêu nói là ít nhất là phải sống một năm đấy vì anh sợ cảnh dọn nhà lắm rồi, hihi nhớ lại cảnh move nhà thiệt là ớn lạnh. May là mình sống có một mình thôi mà đồ ở đâu quá trời, ông bốc xếp khuân vác đến đuối cả chân luôn, tội nghiệp ông ấy ghê.
Ở nhà mới nên giấc ngủ hơi chập chờn, sáng thì dậy trễ hết sức, ngày nào cũng đi làm trễ, huhu cứ vậy hoài chắc trong tương lai sẽ lãnh một cái warning diploma của sếp quá, hic..hic..hic
Ở nhà mới nên giấc ngủ hơi chập chờn, sáng thì dậy trễ hết sức, ngày nào cũng đi làm trễ, huhu cứ vậy hoài chắc trong tương lai sẽ lãnh một cái warning diploma của sếp quá, hic..hic..hic
Thứ Hai, 25 tháng 8, 2008
Qua hồi khổ nạn
Cũng đã lâu lắm rồi mình mới mở lai cái bờ lốc của mình đó nha, thiệt là xấu hổ ghê, sao mà nó nghèo nàn đến thế. Đó là bởi vì dạo gần đây mình đang bân bịu tìm nhà nên ngày nào cũng online rồi mua báo, tốn tiền quá trời mà vẫn chưa tìm được cái nào ưng ý nhưng cuối cùng thì mình cũng được toại nguyện. Đúng là có đi tìm nhà mới biết được cái chuyện ăn ở của người dân thành phố kinh khủng thiệt, có nhiều chỗ mình không nghĩ đó là cái nhà để ở, nhiều căn nhà chỉ đủ có thân người chung vô, đi đứng chắc vướng víu tùm lum, cái điều này đúng là trái ngược với trên quê mình hoàn toàn nghen, trên mình thì nhà nào cũng rộng rãi, xe về là chỉ việc chạy một mạch thẳng vào nhà, còn dưới này thì người ta chỉ xây nhà để ở thôi, còn hầu như là không có chỗ để xe. Cuối cùng sau nhiều tuần vất vả tìm kiếm thì mình cũng tìm được một chỗ ưng ý. Căn phòng của mình thì rộng lớn và sạch sẽ vô cùng, mình khoái nhất là cái bathroom,vừa lớn, vừa sạch, lại thêm có lan can bên ngoài mát mẻ vô cùng. Nói chung là ok nhưng chỉ là nhận xét ban đầu thôi, còn về sau này thi chưa biết. Nhưng nói chung là thoát khỏi căn nhà đã ở từ đầu năm giờ là được rồi vì nó xui xẻo quá trời. Ai nói không tin chứ tui tin lắm nha. Từ lúc ở căn nhà đó mình và anh ấy cứ giận hờn gây nhau hoài ah, cứ hai tháng là giận nhau một lần, mà mỗi lần giận là hơn một tháng mới ghê chứ. Mà tui để ý thấy đúng thiệt nha. Ai ở nhà ấy cũng gây hết đó. Thậm chí vận may đang nắm chắc trong tay mà cũng tuột khỏi nữa chứ. Nói chung là thoát khỏi nơi đó là may rồi. Qua nhà mới hy vọng mọi thứ suông sẻ.
Người ta nói "An cư thì lập nghiệp". sau khi tìm được nhà toại nguyện rồi thì mình sẽ tính đến chuyện đào tẩu khỏi ila nhưng nói gì thì nói cũng phải đợi hết tháng Mười mới được vì còn mấy chuyện uẩn khúc chưa tính toán liền được. Nói đến đây thì chắc những ai từng làm trong đây sẽ hiểu được là ý tui muốn nói cái gì liền ha. Thật ra thì cái ý định kinh doanh riêng của tui đã được xếp vào một góc vì tui không đủ can đảm để làm gì trong thời bão giá như thế này, đành an phận vậy.
Người ta nói "An cư thì lập nghiệp". sau khi tìm được nhà toại nguyện rồi thì mình sẽ tính đến chuyện đào tẩu khỏi ila nhưng nói gì thì nói cũng phải đợi hết tháng Mười mới được vì còn mấy chuyện uẩn khúc chưa tính toán liền được. Nói đến đây thì chắc những ai từng làm trong đây sẽ hiểu được là ý tui muốn nói cái gì liền ha. Thật ra thì cái ý định kinh doanh riêng của tui đã được xếp vào một góc vì tui không đủ can đảm để làm gì trong thời bão giá như thế này, đành an phận vậy.
Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008
Tan man chuyen ngap lut
Cơn mưa chiều hôm thứ Sáu thật kinh khủng. Chưa bao giờ mình thấy cơn mưa nào to như thế, kéo dài đăng đẳng máy tiếng đồng hồ làm cho sài gòn trở thành một dòng sông đen lênh láng. Nước ngập hầu như tất cả các quận thành trong thành phố, đâu đâu cũng ngập, có nơi ngập đến 2m, thật là kinh khủng !
Vào những thời điểm như thế chỉ có sống ở quê mình là thoải mái nhất, ít ra không phải lội nước bì bỡm về đến nhà. Nhưng điều mình sợ nhất là khi lội nước, dưới chân dẫm toàn là rác, cảm giác ơn ớn như bị con đĩa bám vào chân vậy. Mưa lớn bây giờ đã trở thành một vấn đề nghiêm trọng của thành phố rồi. Sáng nay mình đọc một bài báo thấy viết rằng các cấp lãnh đạo đang cố gắng giải quyết tình trạng này. Đọc đến đây mình thấy thật nực cười, giải quyết như thế nào trong khi các công trình vẫn cứ mọc lên, che chắn tất cả các cống nước thì làm sao mà không ngập lụt cho được chứ! Thật chán khi phải sống ở một xã hội như thế này. Mình nhớ có một câu nói rất hay của Bill Gate đó là" Chúng ta không nên phê phán hay hy vọng nhiều ở xã hội mà chúng ta đang sống mà tốt nhất là nên học cách thích nghi với xã hội đó" Câu này đúng là chí lý thiệt !
Hôm nay trời cứ âm u từ sáng, mình có ý định rủ anh iêu đi ăn trưa ở nhà hàng Bạch Dương gần Diamond nhưng anh nói rằng chúng ta phải tiết kiệm từ đây em ạ! thiệt là làm mình mật hứng hết sức. Bây giờ chuyện thực phẩm và xăng dầu tăng giá đã trở thành đề tài của hầu hết mọi người, ai ai cũng tiết kiệm. Nếu như sống mà không được enjoy thì thật là một bi kịch chứ chẳng đùa đâu nha.
Vào những thời điểm như thế chỉ có sống ở quê mình là thoải mái nhất, ít ra không phải lội nước bì bỡm về đến nhà. Nhưng điều mình sợ nhất là khi lội nước, dưới chân dẫm toàn là rác, cảm giác ơn ớn như bị con đĩa bám vào chân vậy. Mưa lớn bây giờ đã trở thành một vấn đề nghiêm trọng của thành phố rồi. Sáng nay mình đọc một bài báo thấy viết rằng các cấp lãnh đạo đang cố gắng giải quyết tình trạng này. Đọc đến đây mình thấy thật nực cười, giải quyết như thế nào trong khi các công trình vẫn cứ mọc lên, che chắn tất cả các cống nước thì làm sao mà không ngập lụt cho được chứ! Thật chán khi phải sống ở một xã hội như thế này. Mình nhớ có một câu nói rất hay của Bill Gate đó là" Chúng ta không nên phê phán hay hy vọng nhiều ở xã hội mà chúng ta đang sống mà tốt nhất là nên học cách thích nghi với xã hội đó" Câu này đúng là chí lý thiệt !
Hôm nay trời cứ âm u từ sáng, mình có ý định rủ anh iêu đi ăn trưa ở nhà hàng Bạch Dương gần Diamond nhưng anh nói rằng chúng ta phải tiết kiệm từ đây em ạ! thiệt là làm mình mật hứng hết sức. Bây giờ chuyện thực phẩm và xăng dầu tăng giá đã trở thành đề tài của hầu hết mọi người, ai ai cũng tiết kiệm. Nếu như sống mà không được enjoy thì thật là một bi kịch chứ chẳng đùa đâu nha.
Thứ Hai, 21 tháng 7, 2008
My Birthday
Thấy người ta có blog, tui cũng bắt chước có một cái nhưng than ôi nhìn lại blog của tui sao mà nó nghèo nàn hết sức, không update thông tin thời sự gì cả, chỉ toàn nhưng tâm sự riêng mà thôi. Thật ra, ban đầu tui chỉ định làm cho mình một trang nhật ký để sau này khi về già ngồi nhìn lại cho vui vậy muh nhưng thấy tủi thân chưa, blog của người ta thì phong phú hết sức, còn mình thì...hichic
Ngày mai là birthday của mình, tụi mình đã lên kế hoạch nhưng đành phải dọn sang ngày mốt vì cái ông anh iu của tui ngày mai bận phải đi thi bullat đó muh, đã thi 2 lần rùi nhưng lần nào cũng trượt, chắc kiếp trước là con cháu Bùi Kiệm chắc, cứ hễ thấy cái tên của ảnh là hệ thống mạng tự nhiên chấm rớt,hihi mà chỉ thiếu có một hay hai điểm gì đó, haha. Kỳ này mình thấy anh ta quyết tâm phấn đấu dữ lém nhưng không biết ý trời định sao đây, mình hứa nếu như anh đậu thì sẽ có thưởng, trời ....nghĩ lại sao giống y như mẹ treo giải thưởng cho con vậy trừi....anh ta mà biết mình nghĩ đến đoạn này chắc chửi chết.
Năm nào cũng vậy, cứ đến birthday của mỗi đứa là sẽ cùng nhau ăn bánh kem và trăng mật bên ngoài nhưng năm nay thì tụi mình plan là sẽ đi chụp hình nghệ thuật để làm kỷ niệm, mình đang onlie để search một số photo studio đây, cũng tìm được một vài chỗ rồi nhưng chưa biết sao nữa...nếu có hình đẹp thì sẽ post lên cho bà con chiêm ngưỡng thôi.
Ngày mai là birthday của mình, tụi mình đã lên kế hoạch nhưng đành phải dọn sang ngày mốt vì cái ông anh iu của tui ngày mai bận phải đi thi bullat đó muh, đã thi 2 lần rùi nhưng lần nào cũng trượt, chắc kiếp trước là con cháu Bùi Kiệm chắc, cứ hễ thấy cái tên của ảnh là hệ thống mạng tự nhiên chấm rớt,hihi mà chỉ thiếu có một hay hai điểm gì đó, haha. Kỳ này mình thấy anh ta quyết tâm phấn đấu dữ lém nhưng không biết ý trời định sao đây, mình hứa nếu như anh đậu thì sẽ có thưởng, trời ....nghĩ lại sao giống y như mẹ treo giải thưởng cho con vậy trừi....anh ta mà biết mình nghĩ đến đoạn này chắc chửi chết.
Năm nào cũng vậy, cứ đến birthday của mỗi đứa là sẽ cùng nhau ăn bánh kem và trăng mật bên ngoài nhưng năm nay thì tụi mình plan là sẽ đi chụp hình nghệ thuật để làm kỷ niệm, mình đang onlie để search một số photo studio đây, cũng tìm được một vài chỗ rồi nhưng chưa biết sao nữa...nếu có hình đẹp thì sẽ post lên cho bà con chiêm ngưỡng thôi.
Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2008
Linh tinh
Mấy bữa rày bận bịu quá nên không vào blog được. Lúc này mình đang phải cố gắng học thêm một cái gì đó để nâng cao kiến thức, chứ cái kiểu này hoài thì không tiến lên nổi rùi. Cuối tháng này mình sẽ đăng ký học một khóa về phân tích đầu tư chứng khoán đây. Thật ra, mình cũng không rành lắm về lĩnh vực này nhưng mình sẽ cố gắng nhiều. Chứng khoán đang down ghê gớm nhưng mình chỉ học để có kiến thức về lĩnh vực này, biết đâu sau này có cơ hội thì seo...
Hic...hic hôm nay mình phải cùng các bạn chung phòng sắp xếp lại các file hồ sơ, sao mình ghết kinh khủng cái vụ này ghê. Cứ mỗi lần nghe đến cái vụ assesment của mấy anh chị rảnh rang kia là mình thấy ghét kinh khủng, ghét nhưng cũng phải làm, vừa làm vửa chửi..vừa dọn vừa chửi....hic..hic chửi người ta mà người ta không nghe mới tức chứ. Mình căm thù mấy thằng tên sếp. í mà biết đâu mai mốt mình cũng lên sếp thì seo đây ta, chắc lúc đó mình suốt ngày mặc dzáy đi ngó lên trừi cho bà con thiên hạ nể mới được, hehe...
Sáng nay vừa lên mạng coi tin tức thì mới biết xăng lại tiếp tục lên giá nữa rồi, lên ngất ngưỡng tận trời cao, cứ cái đà này chắc mình sẽ mua một chiếc xe đạp điện để đi nữa quá...nhưng nghe đâu xe đạp điện rất dễ bị chết máy nếu bị ngập nước mà sài gòn này chỗ nào mà không ngập nước kia chứ, đúng là bi kịch rồi đây.
Hic...hic hôm nay mình phải cùng các bạn chung phòng sắp xếp lại các file hồ sơ, sao mình ghết kinh khủng cái vụ này ghê. Cứ mỗi lần nghe đến cái vụ assesment của mấy anh chị rảnh rang kia là mình thấy ghét kinh khủng, ghét nhưng cũng phải làm, vừa làm vửa chửi..vừa dọn vừa chửi....hic..hic chửi người ta mà người ta không nghe mới tức chứ. Mình căm thù mấy thằng tên sếp. í mà biết đâu mai mốt mình cũng lên sếp thì seo đây ta, chắc lúc đó mình suốt ngày mặc dzáy đi ngó lên trừi cho bà con thiên hạ nể mới được, hehe...
Sáng nay vừa lên mạng coi tin tức thì mới biết xăng lại tiếp tục lên giá nữa rồi, lên ngất ngưỡng tận trời cao, cứ cái đà này chắc mình sẽ mua một chiếc xe đạp điện để đi nữa quá...nhưng nghe đâu xe đạp điện rất dễ bị chết máy nếu bị ngập nước mà sài gòn này chỗ nào mà không ngập nước kia chứ, đúng là bi kịch rồi đây.
Thứ Năm, 10 tháng 7, 2008
Lại chuyện bầu bì
Sao dạo này tui thấy nhiều rủ nhau có baby ghê nha, đi đâu cũng thấy mấy bà bầu mang cái bụng to tướng nặng nề làm mình ghanh tị ghê, chắc cũng phải nhanh chóng bắt chước thôi. Trong phòng làm việc của tui thì hiện tại cũng có hai bà bầu, một thì sắp lâm bồn, còn người kia thì đang trên giai đoạn phát triển nhưng than ôi mới đây lại có thêm một cái bầu sắp được tuyên bố nữa rồi, mà người này lại chính là khắc tinh của tui mới ác đạn chứ. Nhỏ này rất ham có baby nhưng vì lý do kỹ thuật trục trặc nên cứ bị tuyên bố lộn với bà con cô bác chung phòng hoài ha. Nếu nhớ không lầm thì cũng mới vừa hôm trước Tết năm ngoái đây chứ đâu, tự dưng chị ta sắm cho mình một đôi dép xẹp lép để mang đi làm chứ bình thường thì điệu hết biết, mang guốc cao cả tấc. Vừa mang dép xẹp vừa đi chậm rãi thế là mọi người cứ nghĩ là có baby nhưng ai dè mới được hơn một tháng thì cáo lỗi thông tin không chính xác. Từ đó về sau, Nhỏ đó chắc quê độ với mọi người nên im lặng rút binh, đến hôm nay thi tái xuất nữa, lần này thì thông tin chính xác đến khoảng 50%. Nói vậy bởi vì tui cũng chưa được cập nhật thông tin rõ ràng từ miệng của Nhỏ đó đâu, chỉ thấy Nhỏ ăn nhiều, mặc đồ rộng và có nhiều cử chỉ của người đang mang thai. Tui đang nghĩ không biết Nhỏ này có thai rồi tính tình có bớt chanh chảnh đi chút nào không hay lại tăng lên nữa. Mà nếu tăng lên chắc là tui cũng không còn làm chung nữa rồi.
Thứ Ba, 8 tháng 7, 2008
Chuyện kinh doanh
Thật ra mình không thích công việc hiện tại một chút nào cả, hay mói đúng hơn là môi trường làm việc hiện tại đã làm mình chán nản, mình rất muốn làm một cái gì đó cho riêng bản thân. Có rất nhiều ý tưởng nhưng mình chưa thể thực hiện được, mà sao mình thấy kinh doanh trong thời bão giá này thật khó khăn, cái gì cũng mắc mỏ, mọi người ai cũng phải tiết kiệm trong mọi chi phí thì làm sao kinh doanh được chứ, chỉ ngoại trừ mặt hàng kinh doanh của mình phải lạ và trong giai đoạn hot trên thị trường thì mới mong phát triển và tồn tại được lâu dài. Thế là ý tưởng của mình đành phải xếp vào xó một thời gian đợi có cơ hội thì mới có thể thực hiện được.
Bây giờ mình đang dự định sẽ đăng ký học một khóa về phân tích đầu tư chứng khoán vì ngành này cũng đang hot ở việt nam, mình hy vọng khóa học sẽ giúp ít cho mình trong tương lai. Hiện tại là thế nhưng không biết là sẽ như thế nào vì mọi chuyện cũng chỉ nằm trong kế hoạch mà thôi.
Bây giờ mình đang dự định sẽ đăng ký học một khóa về phân tích đầu tư chứng khoán vì ngành này cũng đang hot ở việt nam, mình hy vọng khóa học sẽ giúp ít cho mình trong tương lai. Hiện tại là thế nhưng không biết là sẽ như thế nào vì mọi chuyện cũng chỉ nằm trong kế hoạch mà thôi.
Phụ nữ sau khi sinh
Hôm nay trong phòng tui có một đồng nghiệp vừa đi làm lại sau khi sinh baby. Theo cảm nhận của tui quả thật là một sự thay đổi hoàn toàn từ khi bắt đầu mang thai cho đến khi sinh em bé. Thật là kỳ diệu, mình cũng mong sẽ có một baby để được chăm sóc và dạy dỗ nhưng nghĩ đến cảnh phải lúc sinh em bé thì mình nổi da gà, cái vụ này thì mình đã thấy mấy lần vì từng đưa chị của mình đi sinh rồi, kinh khủng lắm, chắc là lúc đó đau dữ dội nên thấy mặt ai cũng nhăn nhó thấy mà sợ. Mình nghe mẹ nói làm phụ nữ gian cực khổ nhất là lúc sinh em bé, bởi thế mới thấy làm mẹ thiêng liêng biết dường nào, ấy vậy mà mình vẫn thấy có nhiều người bỏ rơi con cái đành đoạn, không biết là trong thâm tâm họ nghĩ như thế nào há. Khi sinh em bé, việc có chồng bên cạnh là một niềm hạnh phúc lớn đối với phụ nữ. Người ta thường nói đi biển có đôi là thế, được chồng chăm sóc lúc đau đớn thì còn gì hạnh phúc cho bằng. Nhớ lại thời gian mình chăm sóc chị mình sinh bé Ti trong bệnh viện, vì sinh khó nên phải mổ. Chung phòng với chị đều là những trường hợp sinh khó nên họ được chồng chăm sóc chu đáo lắm, tự nhiên mình thấy cảm động ghê, không biết sau này khi sinh con mình có được diễm phúc như thế không nhưng mình cầu mong sẽ có chồng bên cạnh.
Sếp
Nhắc đến từ này chắc hẳn không ai trong chúng ta không biết đến nó. Tui dám chắc với các bạn rằng không ai nói "tui rất yêu sếp của tôi" chuyện đó sẽ không bao giờ có ngoại trừ các tay nịnh nọt. Trong công ty tui hiện tại thì có rất nhiều sếp nhưng không ai để lại cho tui một ấn tượng nào cả, thậm chí tui còn có thể nói là rất ghét họ. Sếp lớn nhất của phòng tui hiện tại là một người phụ nữ có thể nói là như sắt đá ấy, bà ta khô khan và lạnh lùng cũng giống như bề ngoài của bà ta vậy, tui chợt thấy tội nghiệp cho chồng của bà ta khi phải có một cục đá như thế trong nhà. Không biết trong gia đình bà ta cư xử với chồng như thế nào nhưng tui thấy trong công việc bà ta lạnh dữ lém, không hề biết tạo một cảm giác thoải mái cho nhân viên, tui luôn cảm thấy ngột ngạt mỗi khi bà ta đến. Mà hình như tui thấy bất cứ ai trong công ty của tui khi đã lên đến level sếp rồi đều giống như nhau, lạnh lùng, khô khan và thấy ghét...
Tuần rồi tui phải đi học 2 ngày về Customer Service bên văn phòng chính, khóa học cũng thú vị lắm. Trainer là một chàng Philipine cũng khá handsome tên là Raymond. Anh ta nói tiếng Anh rõ, đặc biệt là rất funny, luôn tạo nhiều tình huống dí dỏm khiến mọi người cười ầm lên và có cảm giác thích học. Cuối mỗi phần học, anh ta thường tổ chức roleplay lại những gì đã tiếp thu. Trong một bải giảng về giải quyết complaint của khách hàng, tôi đóng vai một khách hàng đến complaint về việc con mình phải học ở một classroom gần toilet. Những tưởng chỉ mình tui lên là đủ, ai dè nhỏ chung phòng mà tui ghét nhất cũng hăm hở lên theo, mà tui cũng công nhận là mấy cái vai này hợp với nhỏ lắm nghen, hợp với cả khuôn mặt và tính tình mới ghê chứ. Trong khi tui thì commpaint với một thái độ nhẹ nhàng từ tốn thì nhỏ đó đập bàn rầm rầm ra vẻ dữ lém (chắc là khách hàng này vừa tái xuất giang hồ nên muốn cho mọi người nể đó muh)hihi làm một bạn đóng vai PA giựt cả mình, nếu không muốn nói là sắp té xỉu vì khách hàng kinh quá. Lúc này bạn PA phải calm down khách hàng đưa ra một solution best nhất. Nhưng vì khách hàng dữ quá nên cô PA quên hỏi luôn thông tin của khách mà chỉ có hứa hẹn sẽ đổi classroom khác mà thôi, cô PA này không đạt rồi. Raymond đứng cạnh bên quan sát từng cử chỉ, lời nói của mọi người và đưa ra nhận xét. Cuối cùng thì tui score cho PA là bốn còn tên giang hồ bên cạnh tui thì cho đến sáu, hihi. Bởi vậy mới nói kẻ độc ác lúc nào cũng có một quyết định sai.
Quay lại chuyện sếp thì bữa trưa hôm đó tui lên lầu để have lunch nhưng chao ôi toàn gặp mấy bà sếp trên đó, bà nào cũng ra vẻ và dĩ nhiên là họ không thấy mình rồi vì họ toàn nhìn ở trên nóc nhà không hà, không biết trên đó có cái gì há.
Kết thúc khóa học, mọi người chụp hình lưu niệm cùng nhau và tuần sau sẽ là một đợt kiểm tra để xem chúng tui đã tiếp thu và thực hành như thế nào sau khi đã hoàn thành khóa học. Nếu không đạt thì hichic sẽ phải học lại nữa đấy bạn ạ. Cầu trời cho mình vượt qua khổ ải này.
Mà nếu nói về sếp thì tính ra tui cũng có một cô sếp rất dễ thương đó chứ nhưng rất tiếc là chúng toi không có cơ hội để làm việc chung với nhau nữa. Cô này là một foreigner, xuất xứ từ Hàn Quốc, xứ sở của Kim chi đó mà. Tên của cô ấy là Sim Jun Hee. Người HQ họ nóng tính ghê lắm. Ban đầu thì mình và cô ấy chỉ là quan hệ giữa sếp và nhân viên nhưng khi đã làm việc cùng nhau được một thời gian thì mình và cô ấy thân nhau như chị em vậy. Mình cũng đã đến nhà cô ấy nhiều lần và thấy rằng người HQ đúng là rất quan trọng bề ngoài. Họ có tư tưởng trưởng giả ghê lắm, rất khác so với người Việt của mình. Trong việc ăn uống của họ cũng vậy, họ rất kỹ lưỡng, không bao giờ ăn vặt ngoài đường. Buổi sáng thì chỉ có ăn cơm, không giống mình chỉ cần tô hủ tiếu là xong. Trên bàn cơm của họ thì mọi thứ đều phải được trưng bày đẹp mắt, chẳng hạn như đũa thì phải xếp như thế nào và phải nằm trên một miếng gỗ nhỏ,mình không biết gọi là cái gì, cứ tạm gọi là đồ để đũa nha. Dĩ nhiên là không thể thiếu món kim chi rồi, cứ mỗi món là một cái dĩa mặc dù món đó chỉ có một lá rau với vài củ cải nhưng cũng được trang trí trong một cái dĩa, cái vụ này thì người làm của họ rửa chén bát mệt bở hơi tai à nghen. Lần đầu tiên mình ăn thử món Kim chi là ở nhà cô ấy, thật là khó ăn, vừa lạnh mà vừa nồng nữa (vì trong tủ lạnh của người HQ lúc nào cũng có vài hộp Kim chi to đùng dự trữ trong đó) đúng là nét đặc trưng của riêng họ hén. Người Việt mình sao không có điểm này vậy ta, chẳng hạn như trong tủ lạnh mỗi nhà đều có một hủ mắm hay một bó rau muống, để khi nhắc đến việt nam là nói đến mắm, hihi mà cái vụ rau muống thì chắc là đặc trưng của dân bk rồi. Chắc là do ăn Kim chi của cô ấy nên sau này tính tình mình cũng nóng giống họ ghê, hihi.
Mình cũng được thưởng thức nhiều món HQ lắm như mì Chachang nè, rồi đến cái món thịt được nướng trên một cái vĩ bằng gang, cái vĩ này phải đặt nghiêng một chút để dầu ăn chảy ra ngoài, sau khi thịt chín thì cuốn với rau, chét thêm một loại nước chấm đỏ đỏ, mặn mặn, cuốn thành một cuốn to đùng, sau đó bỏ vào miệng mâm mâm như chúng ta thường hay thấy trong phim đó, cũng ngon lắm ah nghen.
Sau này dù không còn làm chung nhau nữa nhưng chúng tôi vẫn liên lạc với nhau. Bây giờ cô ấy đã có một baby nhưng tui chưa thể qua thăm được, khi nào qua đó chắc là phải chụp vài tấm hình baby post lên cho mọi người xem hén.
Tuần rồi tui phải đi học 2 ngày về Customer Service bên văn phòng chính, khóa học cũng thú vị lắm. Trainer là một chàng Philipine cũng khá handsome tên là Raymond. Anh ta nói tiếng Anh rõ, đặc biệt là rất funny, luôn tạo nhiều tình huống dí dỏm khiến mọi người cười ầm lên và có cảm giác thích học. Cuối mỗi phần học, anh ta thường tổ chức roleplay lại những gì đã tiếp thu. Trong một bải giảng về giải quyết complaint của khách hàng, tôi đóng vai một khách hàng đến complaint về việc con mình phải học ở một classroom gần toilet. Những tưởng chỉ mình tui lên là đủ, ai dè nhỏ chung phòng mà tui ghét nhất cũng hăm hở lên theo, mà tui cũng công nhận là mấy cái vai này hợp với nhỏ lắm nghen, hợp với cả khuôn mặt và tính tình mới ghê chứ. Trong khi tui thì commpaint với một thái độ nhẹ nhàng từ tốn thì nhỏ đó đập bàn rầm rầm ra vẻ dữ lém (chắc là khách hàng này vừa tái xuất giang hồ nên muốn cho mọi người nể đó muh)hihi làm một bạn đóng vai PA giựt cả mình, nếu không muốn nói là sắp té xỉu vì khách hàng kinh quá. Lúc này bạn PA phải calm down khách hàng đưa ra một solution best nhất. Nhưng vì khách hàng dữ quá nên cô PA quên hỏi luôn thông tin của khách mà chỉ có hứa hẹn sẽ đổi classroom khác mà thôi, cô PA này không đạt rồi. Raymond đứng cạnh bên quan sát từng cử chỉ, lời nói của mọi người và đưa ra nhận xét. Cuối cùng thì tui score cho PA là bốn còn tên giang hồ bên cạnh tui thì cho đến sáu, hihi. Bởi vậy mới nói kẻ độc ác lúc nào cũng có một quyết định sai.
Quay lại chuyện sếp thì bữa trưa hôm đó tui lên lầu để have lunch nhưng chao ôi toàn gặp mấy bà sếp trên đó, bà nào cũng ra vẻ và dĩ nhiên là họ không thấy mình rồi vì họ toàn nhìn ở trên nóc nhà không hà, không biết trên đó có cái gì há.
Kết thúc khóa học, mọi người chụp hình lưu niệm cùng nhau và tuần sau sẽ là một đợt kiểm tra để xem chúng tui đã tiếp thu và thực hành như thế nào sau khi đã hoàn thành khóa học. Nếu không đạt thì hichic sẽ phải học lại nữa đấy bạn ạ. Cầu trời cho mình vượt qua khổ ải này.
Mà nếu nói về sếp thì tính ra tui cũng có một cô sếp rất dễ thương đó chứ nhưng rất tiếc là chúng toi không có cơ hội để làm việc chung với nhau nữa. Cô này là một foreigner, xuất xứ từ Hàn Quốc, xứ sở của Kim chi đó mà. Tên của cô ấy là Sim Jun Hee. Người HQ họ nóng tính ghê lắm. Ban đầu thì mình và cô ấy chỉ là quan hệ giữa sếp và nhân viên nhưng khi đã làm việc cùng nhau được một thời gian thì mình và cô ấy thân nhau như chị em vậy. Mình cũng đã đến nhà cô ấy nhiều lần và thấy rằng người HQ đúng là rất quan trọng bề ngoài. Họ có tư tưởng trưởng giả ghê lắm, rất khác so với người Việt của mình. Trong việc ăn uống của họ cũng vậy, họ rất kỹ lưỡng, không bao giờ ăn vặt ngoài đường. Buổi sáng thì chỉ có ăn cơm, không giống mình chỉ cần tô hủ tiếu là xong. Trên bàn cơm của họ thì mọi thứ đều phải được trưng bày đẹp mắt, chẳng hạn như đũa thì phải xếp như thế nào và phải nằm trên một miếng gỗ nhỏ,mình không biết gọi là cái gì, cứ tạm gọi là đồ để đũa nha. Dĩ nhiên là không thể thiếu món kim chi rồi, cứ mỗi món là một cái dĩa mặc dù món đó chỉ có một lá rau với vài củ cải nhưng cũng được trang trí trong một cái dĩa, cái vụ này thì người làm của họ rửa chén bát mệt bở hơi tai à nghen. Lần đầu tiên mình ăn thử món Kim chi là ở nhà cô ấy, thật là khó ăn, vừa lạnh mà vừa nồng nữa (vì trong tủ lạnh của người HQ lúc nào cũng có vài hộp Kim chi to đùng dự trữ trong đó) đúng là nét đặc trưng của riêng họ hén. Người Việt mình sao không có điểm này vậy ta, chẳng hạn như trong tủ lạnh mỗi nhà đều có một hủ mắm hay một bó rau muống, để khi nhắc đến việt nam là nói đến mắm, hihi mà cái vụ rau muống thì chắc là đặc trưng của dân bk rồi. Chắc là do ăn Kim chi của cô ấy nên sau này tính tình mình cũng nóng giống họ ghê, hihi.
Mình cũng được thưởng thức nhiều món HQ lắm như mì Chachang nè, rồi đến cái món thịt được nướng trên một cái vĩ bằng gang, cái vĩ này phải đặt nghiêng một chút để dầu ăn chảy ra ngoài, sau khi thịt chín thì cuốn với rau, chét thêm một loại nước chấm đỏ đỏ, mặn mặn, cuốn thành một cuốn to đùng, sau đó bỏ vào miệng mâm mâm như chúng ta thường hay thấy trong phim đó, cũng ngon lắm ah nghen.
Sau này dù không còn làm chung nhau nữa nhưng chúng tôi vẫn liên lạc với nhau. Bây giờ cô ấy đã có một baby nhưng tui chưa thể qua thăm được, khi nào qua đó chắc là phải chụp vài tấm hình baby post lên cho mọi người xem hén.
Thay đổi quyết định
Mình không biết phải nói như thế nào đây vì chỉ trong một ngày mà mình đã thay đổi quyết định hoàn toàn. Có lẽ mình thật sự iêu anh ấy, chỉ mới ngày hôm trước mình còn dứt khoát là sẽ bỏ hết và về quê bắt đầu một cuộc sống mới nhưng ...sao mình dễ mềm lòng trước anh ấy như thế???
Nghĩ lại cũng tức cười thiệt nha, mình và anh ấy cứ giống như con nít, cứ giận hờn nhau hoài. Giận nhiều đến nỗi mình cũng không nhớ là vì chuyện gì nữa, chỉ biết rằng tên nào cũng rất tự ái, mà mình thấy tự ái đôi khi làm con người ta không còn cảm giác yêu thương nữa. Nhưng sau mỗi lần huề nhau là tụi mình lại thương yêu nhau hơn. Mình biết anh ấy rất thương yêu mình, cũng vì biết rõ điều này thế nên mình hay làm nũng lắm, cứ đợi anh ấy năn nỉ hoài nhưng biết làm sao đây, cái gì thì cũng có giới hạn của nó, có lẽ anh ấy cũng đã chịu đựng nhiều vì tính tình của mình. Lần này, chúng mình đã hứa với nhau là sẽ thay đổi, mỗi người phải cố gắng nhường nhịn để không ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa nữa, mình tự hứa là sẽ cố gắng từ bây giờ cho mãi đến sau này, mình sẽ chú ý hơn trong cách xử sự với anh ấy. Mình tin là mình sẽ làm được điều này.
Nghĩ lại cũng tức cười thiệt nha, mình và anh ấy cứ giống như con nít, cứ giận hờn nhau hoài. Giận nhiều đến nỗi mình cũng không nhớ là vì chuyện gì nữa, chỉ biết rằng tên nào cũng rất tự ái, mà mình thấy tự ái đôi khi làm con người ta không còn cảm giác yêu thương nữa. Nhưng sau mỗi lần huề nhau là tụi mình lại thương yêu nhau hơn. Mình biết anh ấy rất thương yêu mình, cũng vì biết rõ điều này thế nên mình hay làm nũng lắm, cứ đợi anh ấy năn nỉ hoài nhưng biết làm sao đây, cái gì thì cũng có giới hạn của nó, có lẽ anh ấy cũng đã chịu đựng nhiều vì tính tình của mình. Lần này, chúng mình đã hứa với nhau là sẽ thay đổi, mỗi người phải cố gắng nhường nhịn để không ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa nữa, mình tự hứa là sẽ cố gắng từ bây giờ cho mãi đến sau này, mình sẽ chú ý hơn trong cách xử sự với anh ấy. Mình tin là mình sẽ làm được điều này.
Thứ Ba, 1 tháng 7, 2008
Nice Weekend
Như đã hẹn từ tuần rồi, đám bạn thời phổ thông của chúng tôi gặp nhau vào cuối tuần. Sau khi breakfast là cafe. Sau đó, chúng tôi đã đèo nhau qua Cù Lao phố, nơi này là một đồng quê nhưng có nhiều chỗ hấp dẫn lắm à nghen. Chúng tôi đón một chiếc ghe để qua bên khu Tam Hiệp, bên này nhiều quán ăn đông quê gớm, sau khi đắn đo lựa chọn thì cuối cùng chúng tôi cũng chọn được một quán thật lý tưởng đó là Đồng Quê Quán. Chao ôi, quán này đã thiệt nha, vì gần ngay bờ sông nên quán mát kinh khủng, tui không nghĩ rằng một quán nằm sâu trong vùng heo hút thế mà cũng nhộn nhịp khách ghê, dễ gì tìm được một quán như thế ở thành phố này nhỉ. Bọn tui lựa một bàn nằm cạnh bờ sông, order đủ hết các món đồng quê và một bầu rượu, bọn tui đã tám với nhau rất nhiều chuyện từ công việc đến gia đình, cuối cùng thì cả bọn đều say ngà ngà nhưng không tên nào chịu về nhà hết mà tiếp tục đón một chiếc ghe để vào các vườn trái cây gần đó, vừa xỉn vừa tung hoành hái hết cây này đến cây khác, thật là vui. Chưa hết đâu, sau một hồi đại náo vườn trái cây, bọn tui lại tiếp tục ghé vào một quán chè dành cho các đôi tình nhân , chacha quán này tuổi thọ cũng lâu ghê, có hơn chục năm rồi đó chứ ít gì. Nhớ lại cái thời còn mặc áo dài đi học, tui thường ghé quán này cùng đám bạn mỗi khi được nghĩ học. Quán cũng nằm cạnh bờ sông nên mát lắm, có nhiều cái ghế đôi dành cho các cặp iêu nhau đó mà, tụi tui nhí nhố vào đó nên có một vài cặp có vẻ không được tự nhiên vì đám ngũ quỷ của chúng tui nhưng biết làm sao đây vì bọn tui không phải là tình nhân muh...
Cả bọn đứa nào cũng lớn và có gia đình hết, chỉ trừ tui và hắn. Nhưng mỗi lần đi chơi như thế là tụi nó dẹp gia đình qua một bên hết (đúng là dân chơi bốn miền thứ xịn à nghen), chỉ có như vậy thì cả bọn mới vui chứ còn có thêm mấy cái đuôi kia chắc là phiền lắm há. Ban đầu, bọn tui định sẽ mượn mấy cái xe đạp người quen để đi cho lãng mạn giống y như thờ phổ thông nhưng suy đi nghĩ lại thì tên nào cũng già hết rồi, sợ không đủ sức để đạp nổi, thế nên kế hoạch của tui cũng bị từ chối, haha. Người từ chối đầu tiên và quyết liệt nhất là hắn nhưng cũng dễ hiểu thôi vì hắn phải đèo tui cả ngày muh.
Cả bọn đứa nào cũng lớn và có gia đình hết, chỉ trừ tui và hắn. Nhưng mỗi lần đi chơi như thế là tụi nó dẹp gia đình qua một bên hết (đúng là dân chơi bốn miền thứ xịn à nghen), chỉ có như vậy thì cả bọn mới vui chứ còn có thêm mấy cái đuôi kia chắc là phiền lắm há. Ban đầu, bọn tui định sẽ mượn mấy cái xe đạp người quen để đi cho lãng mạn giống y như thờ phổ thông nhưng suy đi nghĩ lại thì tên nào cũng già hết rồi, sợ không đủ sức để đạp nổi, thế nên kế hoạch của tui cũng bị từ chối, haha. Người từ chối đầu tiên và quyết liệt nhất là hắn nhưng cũng dễ hiểu thôi vì hắn phải đèo tui cả ngày muh.
Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2008
Thứ Năm, 26 tháng 6, 2008
Chia tay
Hôm nay lại là một ngày buồn nữa đối với mình vì phải chia tay với một cô em gái làm chung công ty, ngày cuối cùng kể từ sau nữa năm làm chung. Chúng tôi đã đi ăn một bữa trưa kỷ niệm với nhau, hichic vậy là từ đây tui đã mất đi một người bạn đi ăn trưa chung rồi vì tui và nhỏ thường đi ăn chung với nhau lắm. Nhỏ này sướng thiệt đó nha, có chồng thương yêu nên trông nhỏ có vẻ hạnh phúc lắm, mình ước gì cũng được như thế nhưng xem chừng số mình không may mắn được như vậy đâu. Chia tay quả thật là buồn, chiều nay tui cứ thấy man mác buồn sao ấy, mặc dù tui và nhỏ ấy không thân nhiều nhưng cũng đã tám với nhau rất nhiều về công việc, cuộc sống trong một thời gian rồi mà. Thấy nhỏ đó từ đây được nghĩ sao mà tui thấy ham ghê, tui cũng muốn như vậy lắm chứ nhưng nghĩ rồi thì ai nuôi mình đây, nghĩ đến đây mình thấy tủi thân ghê.
Ngày mai là cuối tuần nữa rồi, mình có hẹn với mấy đứa bạn từ thời phổ thông sẽ đi đâu đó để giải khuây một ngày ra trò, chắc là phải uống chút bia mới được.
Mình đang nộp hồ sơ một số công ty ở quê, không biết là sẽ như thế nào nữa nhưng mình mong sao sẽ may mắn tìm được một công việc thích hợp. Nghĩ đến việc sắp phải về quê mình thấy như thế nào ấy, có một chút man mác buồn nhưng mình đã quyết định rồi, có lẽ mình không thích hợp với cuộc sống ở nơi đây, bây giờ mình nên kết thúc một cuộc hành trình hơn mười năm tại thành phố này.
Ngày mai là cuối tuần nữa rồi, mình có hẹn với mấy đứa bạn từ thời phổ thông sẽ đi đâu đó để giải khuây một ngày ra trò, chắc là phải uống chút bia mới được.
Mình đang nộp hồ sơ một số công ty ở quê, không biết là sẽ như thế nào nữa nhưng mình mong sao sẽ may mắn tìm được một công việc thích hợp. Nghĩ đến việc sắp phải về quê mình thấy như thế nào ấy, có một chút man mác buồn nhưng mình đã quyết định rồi, có lẽ mình không thích hợp với cuộc sống ở nơi đây, bây giờ mình nên kết thúc một cuộc hành trình hơn mười năm tại thành phố này.
Thứ Hai, 23 tháng 6, 2008
Cuối tuần buồn
Hai ngày cuối tuần trôi qua thật nhanh và buồn tẻ. Sáng sớm ngủ dậy thật trễ, đến khi dậy thì thưởng thức một bộ phim kinh dị thật hấp dẫn đến trưa, lúc này dạ dày của tui nó kiu dữ dội vì đói, không biết đã bao nhiêu lần tui đã bỏ đói nó, chắc là nó hận tui lắm nên dạo này nó biểu tình dữ dội lắm, cứ đau hoài hà, ăn gì vào bụng cũng đau hết, chắc là sau này tui phải cẩn thận hơn trong việc ăn uống mới được. Nhưng biết làm sao đây vì tui rất lười ăn cơm một mình, cuộc sống độc thân là thế đấy bạn ah, nhiều lúc cảm thấy rất tự do nhưng buồn và tủi thân lắm, muốn nấu cơm để ăn nhưng khi nấu xong rùi thì lại không muốn ăn vì có một mình. Mỗi khi bệnh thì lại không có ai chăm sóc mình hết, hichic tủi thân tui quá đi.
Hôm qua là cuối tuần tui về quê và cà phê cùng nhóm bạn thời phổ thông, tụi tui cả thẩy là 4 đứa, mỗi đứa có một công việc khác nhau nhưng hình như tụi nó đều có công việc thu nhập rất cao tuy rằng hơi cực một chút. Trong đó có một tên, hắn hơn tui đến bốn tuổi và đang có ý với tui, hắn cao to và cũng khá bảnh trai. Thế nhưng chai ôi giữa tui và hắn là hai thế giới khác nhau bạn ah, cách mà hắn nói chuyện không hề để lại cho tui một ấn tượng nào cả, hắn nói sẽ chờ tui đổi ý và đồng ý làm bạn gái của hắn nhưng biết làm sao đây vì cho đến bây giờ tui vẫn chưa có chút tình cảm gì với hắn cả ...
Sáng này tui đã quyết định là sẽ về quê tìm một công việc khác, tui đã quá ngán ngẫm cuộc sống ở thành phố này, tui hy vọng sẽ tìm được một công việc tốt và ổn định trong tương lai, tui sẽ cố quên đi những kỷ niệm và tìm cho mình một cuộc sống mới.
Hôm qua là cuối tuần tui về quê và cà phê cùng nhóm bạn thời phổ thông, tụi tui cả thẩy là 4 đứa, mỗi đứa có một công việc khác nhau nhưng hình như tụi nó đều có công việc thu nhập rất cao tuy rằng hơi cực một chút. Trong đó có một tên, hắn hơn tui đến bốn tuổi và đang có ý với tui, hắn cao to và cũng khá bảnh trai. Thế nhưng chai ôi giữa tui và hắn là hai thế giới khác nhau bạn ah, cách mà hắn nói chuyện không hề để lại cho tui một ấn tượng nào cả, hắn nói sẽ chờ tui đổi ý và đồng ý làm bạn gái của hắn nhưng biết làm sao đây vì cho đến bây giờ tui vẫn chưa có chút tình cảm gì với hắn cả ...
Sáng này tui đã quyết định là sẽ về quê tìm một công việc khác, tui đã quá ngán ngẫm cuộc sống ở thành phố này, tui hy vọng sẽ tìm được một công việc tốt và ổn định trong tương lai, tui sẽ cố quên đi những kỷ niệm và tìm cho mình một cuộc sống mới.
Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2008
Ghét
Chưa bao giờ tui cảm thấy cuộc sống thành phố ngột nghẹt như bây giờ, tui rất muốn về quê để tìm việc sinh sống nhưng ra đi thì tui không nỡ, hình như có cái gì đó đang buột chân tui lại, đã nhiều lần tui quyết định ra đi rồi nhưng....
Sài gòn bây giờ không còn đẹp như khi xưa tui thường hay nghĩ đến. Hồi đó, tui rất thích được lên thành phố để học, được làm một sinh viên và ở ký túc xá như các diễn viên trong phim mà tui thường hay xem đó mà, thấy tui lãng mệnh ghê chưa...
Cuộc sống hối hã nhộp nhịp đã làm tui mệt, hay nói đúng hơn là tui đang chán, chán dữ lém rui...
Tui tự nhận xét về mình là một người hòa nhã, rất dễ hòa nhập với mọi người. Thế nhưng trong chỗ làm của tui lại có một người mà tui ghét cay ghét đắng, ghét đến nỗi không muốn nhìn mặt nữa nhưng tui phải gặp và nói chuyện mỗi ngày mới ghê chứ, đó là nỗi khổ tâm của tui đấy bạn ạ. Nhỏ này lại là trưởng nhóm của tui mới ghê chứ, tính tình thì đỏng đảnh không chịu nỗi, mà sao tui không hiểu nỗi lại có một đứa con gái xấu tính như thế không biết. Không những tui ghét nhỏ đó mà nhỏ đó cũng ghét tui dữ lém, mà tui cũng không hiểu tại sao nhỏ đó ghét tui nữa, không lẽ nhỏ ganh tị với sắc đẹp trừi trao cho tui hả ta..ăc ăc ăc lúc tui mới vào làm, chân ướt chân gáo chưa rành việc, nhỏ này ăn hiếp tui dữ lém nhưng tui lì lắm bạn ơi, dễ gì nhỏ đó quật ngã được tui chứ. Cho đến tận bây giờ nhỏ đó và tui lâu lâu cứ có chiến tranh hoài hà, mỗi lần cãi nhau là tui hay vái trừi cho nhỏ đó xấu thêm vài phân nữa, hí hí sao tui ác dữ vậy trừi,haahha. Nhiều lúc nằm đêm gác chân lên gối suy nghĩ xem có phải tính tình của mình có kỳ cục gì lắm hôn mà tại sao bao nhiêu người thương mình đến thế mà chỉ có nhỏ đó ghét mình vậy ta nhưng lục hoài cũng không tìm được khuyết điểm, vậy là mình hoàn hảo dữ vậy sao??? Heizzz
Sài gòn bây giờ không còn đẹp như khi xưa tui thường hay nghĩ đến. Hồi đó, tui rất thích được lên thành phố để học, được làm một sinh viên và ở ký túc xá như các diễn viên trong phim mà tui thường hay xem đó mà, thấy tui lãng mệnh ghê chưa...
Cuộc sống hối hã nhộp nhịp đã làm tui mệt, hay nói đúng hơn là tui đang chán, chán dữ lém rui...
Tui tự nhận xét về mình là một người hòa nhã, rất dễ hòa nhập với mọi người. Thế nhưng trong chỗ làm của tui lại có một người mà tui ghét cay ghét đắng, ghét đến nỗi không muốn nhìn mặt nữa nhưng tui phải gặp và nói chuyện mỗi ngày mới ghê chứ, đó là nỗi khổ tâm của tui đấy bạn ạ. Nhỏ này lại là trưởng nhóm của tui mới ghê chứ, tính tình thì đỏng đảnh không chịu nỗi, mà sao tui không hiểu nỗi lại có một đứa con gái xấu tính như thế không biết. Không những tui ghét nhỏ đó mà nhỏ đó cũng ghét tui dữ lém, mà tui cũng không hiểu tại sao nhỏ đó ghét tui nữa, không lẽ nhỏ ganh tị với sắc đẹp trừi trao cho tui hả ta..ăc ăc ăc lúc tui mới vào làm, chân ướt chân gáo chưa rành việc, nhỏ này ăn hiếp tui dữ lém nhưng tui lì lắm bạn ơi, dễ gì nhỏ đó quật ngã được tui chứ. Cho đến tận bây giờ nhỏ đó và tui lâu lâu cứ có chiến tranh hoài hà, mỗi lần cãi nhau là tui hay vái trừi cho nhỏ đó xấu thêm vài phân nữa, hí hí sao tui ác dữ vậy trừi,haahha. Nhiều lúc nằm đêm gác chân lên gối suy nghĩ xem có phải tính tình của mình có kỳ cục gì lắm hôn mà tại sao bao nhiêu người thương mình đến thế mà chỉ có nhỏ đó ghét mình vậy ta nhưng lục hoài cũng không tìm được khuyết điểm, vậy là mình hoàn hảo dữ vậy sao??? Heizzz
Thứ Năm, 19 tháng 6, 2008
Mối tình đầu
Mặc dù lên thành phố học nhưng tui vẫn rất hay nhớ về nhà, tui thường khóc một mình mỗi khi nhớ nhà. Cuối tuần nào tui cũng chạy ra bến xe buýt Lê Hồng Phong để đón xe về quê, tui nhớ hồi đó một vé xe là 4 ngàn đồng, cuối tuần thì trong túi của tui chỉ còn vỏn vẹn có 10 ngàn thôi (sinh viên nghèo mà), 4 ngàn cộng với 2 ngàn tiền chỗ cho cái xe đạp của mình nữa chứ. xXe buýt việt nam thì chắc bạn cũng biết tỏng teo rùi, vừa chật vừa nóng nhưng tui không quan tâm, chỉ thấy trong lòng rất háo hức và phấn khởi vì sắp được về nhà rùi yeahhh.. Sau một tiếng đồng hồ nhồi nhét hết người này đến người khác thì tui cũng về được đến nhà, ôi tui mừng hết sức, í là nhà tui chỉ cách sài gòn có 30 km thôi mà tui đã nhớ như thế, chứ mà xa xăm mút chỉ như mấy bạn ở miền Trung, miền Bắc thì làm sao đây hả trừi, chắc là ôm gối khóc thầm hoài quá. Về nhà thích lắm, mặc dù ở trọ nhà bà con ở thành phố cũng không đến nỗi bì đày đọa cực khổ như chuyện cô tấm hồi xưa nhưng mà tui không cảm thấy thoải mái thế nào hết, nhất là mỗi khi nhìn thấy mấy đứa em của cô, chú sao mà tụi nó sung sướng thế không biết, ra mỗi tấc đường là có cha mẹ đưa tước, tui thấy tủi cái thân của tui ghê, từ nhỏ đến lớn đi học chỉ biết có một mình lủi thủi mà thôi, ah mà có chứ tui nhớ ngày đầu tiên tui vào lớp một, mẹ tui có chở tui đến trường một lần, đó là lần duy nhất mà thôi, tụi nhỏ bây giờ sướng ghê, đi học có cha mẹ đưa đón mỗi ngày, không biết sau này con của tui có được như vậy không nữa nhưng tui thấy việc đưa đón như thế nhiều khi không hẳn là tốt lắm đâu, sau này tui phải tập cho con tui tính tự lập như tui mới được. Cha mẹ nào mà chẳng thương yêu con của mình nhưng cái cách mà họ thể hiện rất khác nhau, ví dụ như cha mẹ của tui chẳng hạn, ông bà tuy thương con nhưng ít khi thể hiện ra lắm, không như người ta chăm sóc con từng chút đâu, mỗi người một vẻ biết làm sao đây hả trừi...
Về nhà chơi được một ngày thì tui phải khăn gói vào lại thành phố nữa rùi, huhu chiều chủ nhật là tui lại đạp xe ra bến để múa vé về, ngồi trên xe mà lòng tui buồn vời vợi, nước mắt cứ chảy hoài, sao mà tui mít ướt dữ vậy trừi, mà vốn dĩ tui không thích loại trái cây này cho lắm.
"Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn" câu nói này lại đúng với hoàn cảnh của tui vào lúc đó. Thế là tui gặp hắn trong một ngày đẹp trừi, hắn không cao to như các tài tử trong xi nê nhưng có một làn da trăng trắng như công tử bột vậy, hihi mà tui cũng sở hữu một làn da trắng nữa, thế nên tui thấy hắn và tui cũng xứng đôi dữ trừi lắm, rồi tụi tui quen nhau sau đó, có thể nói đó là mối tình đầu của tui, tui và hắn thường liên lạc nhau qua điện thoại và gặp nhau vào cuối tuần, quen nhau được một thời gian thì tui phát hiện ra tui và hắn không hạp nhau về nhiều mặt, tui không thích cái tính quá tự cao của hắn. Hắn thường kể với tui rằng rất gian nan, khốn khó trong quãng đời sinh viên của hắn, bây giờ thì hắn đã thành công và có một chút địa vị trong xã hội, thế nhưng sao tui thấy caí cách xài tiền của hắn thật lãng phí không giống như một người đã từng nếm qua khổ cực là gì, hay là hắn chỉ làm thế trước mặt tui nhưng dẫu sao đó cũng là một trong những điểm mà tui không hài lòng về hắn.
" xa mặt cách lòng" quen nhau nhưng chúng tui rất ít khi gặp nhau, chỉ khi nào hắn rảnh thì mới xách xe chạy từ quê lên thành phố gặp tui, chạy hơn cả tiếng đồng hồ cũng để chỉ gặp mặt nói chuyện cho đỡ nhớ vậy thôi ( tính ra hắn cũng siêng ghê đó chứ, gặp tui thì lười chết đi) . Rồi chuyện gì đến rồi cũng đến, quen nhau được một thời gian thì tui và hắn cũng chia tay vì quan điểm không hợp, nói đúng ra thì hắn thương tui thật tình đấy nhưng có lẽ số trừi đã định tui và hắn không duyên phận thì biết làm sao đây....
Về nhà chơi được một ngày thì tui phải khăn gói vào lại thành phố nữa rùi, huhu chiều chủ nhật là tui lại đạp xe ra bến để múa vé về, ngồi trên xe mà lòng tui buồn vời vợi, nước mắt cứ chảy hoài, sao mà tui mít ướt dữ vậy trừi, mà vốn dĩ tui không thích loại trái cây này cho lắm.
"Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn" câu nói này lại đúng với hoàn cảnh của tui vào lúc đó. Thế là tui gặp hắn trong một ngày đẹp trừi, hắn không cao to như các tài tử trong xi nê nhưng có một làn da trăng trắng như công tử bột vậy, hihi mà tui cũng sở hữu một làn da trắng nữa, thế nên tui thấy hắn và tui cũng xứng đôi dữ trừi lắm, rồi tụi tui quen nhau sau đó, có thể nói đó là mối tình đầu của tui, tui và hắn thường liên lạc nhau qua điện thoại và gặp nhau vào cuối tuần, quen nhau được một thời gian thì tui phát hiện ra tui và hắn không hạp nhau về nhiều mặt, tui không thích cái tính quá tự cao của hắn. Hắn thường kể với tui rằng rất gian nan, khốn khó trong quãng đời sinh viên của hắn, bây giờ thì hắn đã thành công và có một chút địa vị trong xã hội, thế nhưng sao tui thấy caí cách xài tiền của hắn thật lãng phí không giống như một người đã từng nếm qua khổ cực là gì, hay là hắn chỉ làm thế trước mặt tui nhưng dẫu sao đó cũng là một trong những điểm mà tui không hài lòng về hắn.
" xa mặt cách lòng" quen nhau nhưng chúng tui rất ít khi gặp nhau, chỉ khi nào hắn rảnh thì mới xách xe chạy từ quê lên thành phố gặp tui, chạy hơn cả tiếng đồng hồ cũng để chỉ gặp mặt nói chuyện cho đỡ nhớ vậy thôi ( tính ra hắn cũng siêng ghê đó chứ, gặp tui thì lười chết đi) . Rồi chuyện gì đến rồi cũng đến, quen nhau được một thời gian thì tui và hắn cũng chia tay vì quan điểm không hợp, nói đúng ra thì hắn thương tui thật tình đấy nhưng có lẽ số trừi đã định tui và hắn không duyên phận thì biết làm sao đây....
Hồi ức
Nhớ lại cái thời còn chân ướt chân ráo lên sài gòn tui mắc cười hết sức. Ba tui chở tui đi tìm trường để ôn thi ĐH, tui ngồi đằng sau mà không biết mình đang đi đâu nữa, tay cầm cây viết và một cuốn sổ nhỏ để vẽ đường, cứ hễ Ba tui chạy đến đâu là tui ghi tên đường và nhìn xem có một cái bảng hiệu nào to to là tui ghi vào, mà khổ nỗi Ba tui là dân sài gòn thứ thiệt ah nghen, chính vì là dân sài gòn nên biết quá nhiều đường nên ba cứ quẹo tùm lum hết, cứ hễ thấy ngã tư là quẹo, tui ngồi đằng sau mà tay cứ liên tục vẽ rồng vẽ rắn vào đó, chỉ sau ngày đó thôi là tui bắt đầu cưỡi chiếc xe đạp mang từ quê lên để đi học, mà tui cũng công nhận là tui thông minh thiệt đó nghen, không biết là tui cứ hỏi, cái tật của tui là cứ hay hỏi, thế nên không bao giờ tui bị lạc đường cả, tui thấy có nhiều người, đặc biệt là dân thành phố chính gốc rất ngộ nha, họ không bao giờ chịu dừng xe lại hỏi ai dù đang bị lạc đường, họ cứ chạy lòng vòng đến khi tìm ra được mà thôi, đúng là vừa tốn công vừa tốn sức gì đâu.
Tui đăng ký thi hai trường nhưng cuối cùng vì lý do khách quan nên tui cũng chỉ thi có một trường mà thôi, vì lúc đăng ký hồ sơ tui đã làm sai nguyện vọng, thế nên cuối cùng tui đậu vào nghành Đông Phương, tui đành phải học lớp tiếng Trung, hình như là tui không có khiếu về cái tiếng xì xào của mấy ông Ba tàu thì phải nên tui cứ quên hoài hà, về nhà đã học kỹ lắm rùi, thế nhưng khi lên lớp thì quên hết, tui cũng potay.com với tui luôn rùi.
Học được một thời thì tui cảm nhận mình không có khiếu học môn ngoại ngữ này thế là tui đăng ký thi vào một trường khác. Thật đúng là tui không may mắn về mọi mặt.
Tui đăng ký thi hai trường nhưng cuối cùng vì lý do khách quan nên tui cũng chỉ thi có một trường mà thôi, vì lúc đăng ký hồ sơ tui đã làm sai nguyện vọng, thế nên cuối cùng tui đậu vào nghành Đông Phương, tui đành phải học lớp tiếng Trung, hình như là tui không có khiếu về cái tiếng xì xào của mấy ông Ba tàu thì phải nên tui cứ quên hoài hà, về nhà đã học kỹ lắm rùi, thế nhưng khi lên lớp thì quên hết, tui cũng potay.com với tui luôn rùi.
Học được một thời thì tui cảm nhận mình không có khiếu học môn ngoại ngữ này thế là tui đăng ký thi vào một trường khác. Thật đúng là tui không may mắn về mọi mặt.
Tuan Le buon
Haizzz tuan nay minh va anh ay lai gian nhau nua rui, dung la xui quay nhu the nao khong biet ma minh va anh ta cu gian nhau hoai, minh khong nho noi la da co bao nhieu lan nhu the, biet lam sao day, minh co nen tiep tuc voi cuoc tinh nay hay khong, hien tai minh dang rat roi, chia tay thi co le se buon dzu lam. Ma sao dao nay minh thay anh ta lam sao ay, rat khac khi xua, hay bo mac minh khong them quan tam den cam giac cua minh nua, sao minh thay tui than the khong biet. Neu noi ra chac moi nguoi se cuoi vao mui minh day vi tat ca la do minh lua chon muh,haizz moi chuyen tuy vao so phan thoi chu minh cung potay.com voi minh rui.
May bua ray di lam nhung minh khong thay vui ti nao het do, bay gio doi voi minh di lam la de giet thoi gian, het gio lam thi lai di tam dao het cho nay den cho kia den tan khuya moi ve nha, thiet la het noi noi rui.
May bua ray di lam nhung minh khong thay vui ti nao het do, bay gio doi voi minh di lam la de giet thoi gian, het gio lam thi lai di tam dao het cho nay den cho kia den tan khuya moi ve nha, thiet la het noi noi rui.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)