Mình không biết phải nói như thế nào đây vì chỉ trong một ngày mà mình đã thay đổi quyết định hoàn toàn. Có lẽ mình thật sự iêu anh ấy, chỉ mới ngày hôm trước mình còn dứt khoát là sẽ bỏ hết và về quê bắt đầu một cuộc sống mới nhưng ...sao mình dễ mềm lòng trước anh ấy như thế???
Nghĩ lại cũng tức cười thiệt nha, mình và anh ấy cứ giống như con nít, cứ giận hờn nhau hoài. Giận nhiều đến nỗi mình cũng không nhớ là vì chuyện gì nữa, chỉ biết rằng tên nào cũng rất tự ái, mà mình thấy tự ái đôi khi làm con người ta không còn cảm giác yêu thương nữa. Nhưng sau mỗi lần huề nhau là tụi mình lại thương yêu nhau hơn. Mình biết anh ấy rất thương yêu mình, cũng vì biết rõ điều này thế nên mình hay làm nũng lắm, cứ đợi anh ấy năn nỉ hoài nhưng biết làm sao đây, cái gì thì cũng có giới hạn của nó, có lẽ anh ấy cũng đã chịu đựng nhiều vì tính tình của mình. Lần này, chúng mình đã hứa với nhau là sẽ thay đổi, mỗi người phải cố gắng nhường nhịn để không ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa nữa, mình tự hứa là sẽ cố gắng từ bây giờ cho mãi đến sau này, mình sẽ chú ý hơn trong cách xử sự với anh ấy. Mình tin là mình sẽ làm được điều này.
Thứ Ba, 8 tháng 7, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét