Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008

Lâu rồi không lên blog
















Lâu rồi không lên blog vì lúc này tinh thần không được thoải mái cho lắm nên cũng không muốn viết gì cả. Số là tui đây vừa holiday ở Nha trang về nên lên đây post vài tấm hình khoe đó mà. Nghe nói có cái khu du lịch Vinpearland gì đó đẹp lắm nên muốn được rửa mắt nhưng đúng là đẹp thiệt ! Tụi mình đi ra đó bằng tàu Golden Train, thấy họ quảng cáo trên mạng là tàu 5 sao của việt nam, rồi gì gì đó nhưng thật ra cũng bình thường thôi hà, chỉ khác biệt là chúng sạch sẽ hơn những con tàu khác thôi. Vì book vé tàu trễ nên bọn mình phải nằm trên giường tầng. Căn phòng trên tàu có hai dãy giường, mỗi dãy là 2 giường, chính giữa là một cái bàn nhỏ để nước uống và dùng để ăn tối, trên cửa sổ là một cái tivi LCD 21 in to đùng năm chính giữa, ai nằm tầng trên thì thấy tivi rõ hôn tầng dưới nhưng bất tiện ở cái là trèo lên trèo xuống thôi. Vì lần đầu tiên mình đi tàu nên thấy hơi sợ lúc ban đầu nhưng chỉ một chút thôi nhưng sau đó thì mọi thứ trở nên bình thường. Thật ra mình thấy nếu đi ra NT thì đi tàu khỏe hơn đi máybay nhiều vì có chỗ nằm ngủ thoải mái lại tiết kiệm được chi phí nữa, torng khi đi máy bay thì khi đến NT phải đón taxi đi hơn 30km nữa mới vào được thành phố vì sân bay ở tân Cam Ranh đấy. Xem hình quang cảnh trên tàu mình chụp nè.
Trong phòng mình trên tàu có 2 người Ireland đi cùng, một ông thì nói chuyện huyên thuyên, còn ông kia thì nín như hến, chắc là đặc trưng của tụi Ăngle là thế. Dịch vụ trên tàu cũng tốt lắm, buổi tối thì mỗi người được một phần ăn nhẹ được phát tại phòng hoặc tự đến nhà hàng trên tàu để lấy thức ăn. Ăn xong ngủ một giấc là đến ngay trung tâm thành phố Nha Trang.


















Thứ Hai, 15 tháng 9, 2008

Ngày Lễ

Lễ ở sài gòn thiệt là nhộn nhịp nhưng hầu như tất cả đều tập trung vào mấy khu vui chơi giải trí trong trung tâm thành phố. Có lẽ năm nay do vật giá cái gì cũng tăng chóng mặt nên một số người bắt đầu tập thói quen tiết kiệm, nói chi ai cho xa ngay chính mình là một ví dụ điển hình nè. Vì tiết kiệm nên kế hoạch đi Thái Lan của mình cũng bị hủy bỏ, thay vào đó là một chuyến đi relax ở khu du lịch sinh thái Bò Cạp Vàng ở tận tít Long Thành đó nha. Thật ra chỗ này thì tụi mình đã đi từ năm ngoái rối nhưng vì đi đường ngoài xa quá nên cuối cùng rẻ sang Vợ Thằng Đậu làm thịt mấy con gà. Năm nay thì vô tình biết được có một đường tắt nên đi thật mau, chỉ bằng đoạn đường từ sài gòn cho đến quê mình thôi. Vì là đường tắt nên vắng vẻ, lại là đường làng nên mát mẻ và thanh bình lắm, đúng là thoát khỏi không khí ngột ngạt, ô nhiễm của thành phố mình thấy sảng khoái ghê. Bọn mình cứ chạy từ từ kể nhau nghe hết chuyện này đến chuyện khác nên đường đi hình như ngắn hơn thì phải. Ban đầu hai đứa nói với nhau rằng có lẽ khu du lịch sẽ vắng người lắm đây vì xa và ít ai biết đến nhưng khi đến nơi thì thật bất ngờ vì bãi giữ xe đông nghẹt bởi vì mình đi trước ngày Lễ mà khách đã đông như thế thì khỏi phải đoán ngay ngày Lễ sẽ đông ra sao. Sau khi mua hai tấm vé vào cổng thì ấn tượng đầu tiên đối với mình thật là một dòng sông nhỏ chảy ngang khu vườn với những cây cầu khỉ bắc ngang sông. Có nhiều cây ăn trái và đặc biệt là có nhiều võng được mắc vào những cây đước nằm dọc bên sông thật mát mẻ. Xa xa là một khu đất rộng vẫn còn chưa khai thác hết, mọi thứ đều còn vẻ tự nhiên của nó. Dưới sông đang có rất nhiều người đang bơi lội, chèo thuyền thật thú vị. Hầu như tất cả đều là các bạn tuổi teen, họ đi theo nhóm đến đây tổ chức party hay ghê há, rất tiếc là mình không mang theo quần áo để tắm chứ nếu không là đã nhảy ùm xuống dưới sông rồi. Mình rất thích tắm sông nên nhìn thấy bọn họ thì cứ nhớ lại cái thời còn nhỏ thường hay rủ nhỏ bạn cùng xóm đi tắm sông đến tím cả môi mà vẫn còn chưa chịu về. Tụi mình lượn một vòng khu du lịch và chụp một số hình lưu niệm. Người quản lý hướng dẫn một chỗ thật lý tưởng bên cạnh bờ sông. Mình khoái nhất là nới đây có rất nhiều võng đó nha, nằm đu đưa võng cạnh bờ sông mát mẻ thì còn gì bằng, ở thành phố làm gì tìm được không khí trong lành, mát mẻ như vậy há. Bọn mình dạo hết khu vườn thì cũng xế trưa rồi, đã đến giờ mum mum thôi. Thức ăn ở đây cũng phong phú lắm, giá cả thì phải chăng. Đặc biệt là nhân viên phục vụ rất tận tình nha. Có lẽ đa số họ đều là người ở miền quê nên thật tình vậy thôi. Nói đến người miền quê thì cũng tùy người đó nha chứ không phải ai cũng thật tình vậy đâu, vì mình thấy mấy lần đi Mũi Né du lịch với gia đình nè, những người buôn bán trên đó gian dữ lém. Người nhà mình cũng đã từng bị lừa rồi nên sợ lắm. Ăn uống no nê thì bọn mình lăn ra võng ngủ một giấc đến chiều. Đúng là một ngày relax thật sảng khoái. Oh yeah mình đã không uổng công đi chơi xa.

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2008

Nhà mới

Thế là mình đã dọn qua nhà mới được bốn ngày rồi, chưa thấy gì rắc rối nhưng mình ghét nhất là mỗi lần chạy xe lên nhà hơi khó khăn, chỗ để xe thì hẹp nên hơi khó, ngày nào cũng thế chắc không lâu sau bàn tay mình sẽ giống Lý Đức quá. Căn phòng mình ở thì rộng rãi, đẹp. Nói chung là mình không có điều gì để complaint về căn phòng hết. Còn về bà chủ nhà thì mình thấy không phải đơn giản đâu nha. Không thấy chồng bà ta nhưng lại có một cậu con trai nhỏ hơn mình một tuổi. Bà ta cũng khá là tám đấy, thấy cái gì cũng hỏi, cứ dặn dò miết mấy cái vụ khóa cửa, đúng là bà ta kỹ tính thiệt nhưng cứ nói riết đăm ra mình cũng hơi bực mình. Đây là lần đầu tiên mình ở chung nhà người khác nên thấy hơi bất tiện một chút nhưng thiết nghĩ đó là nhưng chuyện nho nhỏ nên mình sẽ có gắng mới được chứ thiệt tình mà nói thì từ trước giờ mình toàn là có problem với chủ nhà không hà, mà thường là mấy mụ chủ nhà thường là như vậy, không ai tốt bụng cả. Trên đời này hình như người cho thuê nhà mà tốt bụng thì chết hết rồi thì phải. Cầu trời mình đừng có problem với bà này nửa nha, nếu có chắc là phải move nữa quá, hic..hic mà anh iêu nói là ít nhất là phải sống một năm đấy vì anh sợ cảnh dọn nhà lắm rồi, hihi nhớ lại cảnh move nhà thiệt là ớn lạnh. May là mình sống có một mình thôi mà đồ ở đâu quá trời, ông bốc xếp khuân vác đến đuối cả chân luôn, tội nghiệp ông ấy ghê.
Ở nhà mới nên giấc ngủ hơi chập chờn, sáng thì dậy trễ hết sức, ngày nào cũng đi làm trễ, huhu cứ vậy hoài chắc trong tương lai sẽ lãnh một cái warning diploma của sếp quá, hic..hic..hic

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2008

Qua hồi khổ nạn

Cũng đã lâu lắm rồi mình mới mở lai cái bờ lốc của mình đó nha, thiệt là xấu hổ ghê, sao mà nó nghèo nàn đến thế. Đó là bởi vì dạo gần đây mình đang bân bịu tìm nhà nên ngày nào cũng online rồi mua báo, tốn tiền quá trời mà vẫn chưa tìm được cái nào ưng ý nhưng cuối cùng thì mình cũng được toại nguyện. Đúng là có đi tìm nhà mới biết được cái chuyện ăn ở của người dân thành phố kinh khủng thiệt, có nhiều chỗ mình không nghĩ đó là cái nhà để ở, nhiều căn nhà chỉ đủ có thân người chung vô, đi đứng chắc vướng víu tùm lum, cái điều này đúng là trái ngược với trên quê mình hoàn toàn nghen, trên mình thì nhà nào cũng rộng rãi, xe về là chỉ việc chạy một mạch thẳng vào nhà, còn dưới này thì người ta chỉ xây nhà để ở thôi, còn hầu như là không có chỗ để xe. Cuối cùng sau nhiều tuần vất vả tìm kiếm thì mình cũng tìm được một chỗ ưng ý. Căn phòng của mình thì rộng lớn và sạch sẽ vô cùng, mình khoái nhất là cái bathroom,vừa lớn, vừa sạch, lại thêm có lan can bên ngoài mát mẻ vô cùng. Nói chung là ok nhưng chỉ là nhận xét ban đầu thôi, còn về sau này thi chưa biết. Nhưng nói chung là thoát khỏi căn nhà đã ở từ đầu năm giờ là được rồi vì nó xui xẻo quá trời. Ai nói không tin chứ tui tin lắm nha. Từ lúc ở căn nhà đó mình và anh ấy cứ giận hờn gây nhau hoài ah, cứ hai tháng là giận nhau một lần, mà mỗi lần giận là hơn một tháng mới ghê chứ. Mà tui để ý thấy đúng thiệt nha. Ai ở nhà ấy cũng gây hết đó. Thậm chí vận may đang nắm chắc trong tay mà cũng tuột khỏi nữa chứ. Nói chung là thoát khỏi nơi đó là may rồi. Qua nhà mới hy vọng mọi thứ suông sẻ.
Người ta nói "An cư thì lập nghiệp". sau khi tìm được nhà toại nguyện rồi thì mình sẽ tính đến chuyện đào tẩu khỏi ila nhưng nói gì thì nói cũng phải đợi hết tháng Mười mới được vì còn mấy chuyện uẩn khúc chưa tính toán liền được. Nói đến đây thì chắc những ai từng làm trong đây sẽ hiểu được là ý tui muốn nói cái gì liền ha. Thật ra thì cái ý định kinh doanh riêng của tui đã được xếp vào một góc vì tui không đủ can đảm để làm gì trong thời bão giá như thế này, đành an phận vậy.

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008

Tan man chuyen ngap lut

Cơn mưa chiều hôm thứ Sáu thật kinh khủng. Chưa bao giờ mình thấy cơn mưa nào to như thế, kéo dài đăng đẳng máy tiếng đồng hồ làm cho sài gòn trở thành một dòng sông đen lênh láng. Nước ngập hầu như tất cả các quận thành trong thành phố, đâu đâu cũng ngập, có nơi ngập đến 2m, thật là kinh khủng !
Vào những thời điểm như thế chỉ có sống ở quê mình là thoải mái nhất, ít ra không phải lội nước bì bỡm về đến nhà. Nhưng điều mình sợ nhất là khi lội nước, dưới chân dẫm toàn là rác, cảm giác ơn ớn như bị con đĩa bám vào chân vậy. Mưa lớn bây giờ đã trở thành một vấn đề nghiêm trọng của thành phố rồi. Sáng nay mình đọc một bài báo thấy viết rằng các cấp lãnh đạo đang cố gắng giải quyết tình trạng này. Đọc đến đây mình thấy thật nực cười, giải quyết như thế nào trong khi các công trình vẫn cứ mọc lên, che chắn tất cả các cống nước thì làm sao mà không ngập lụt cho được chứ! Thật chán khi phải sống ở một xã hội như thế này. Mình nhớ có một câu nói rất hay của Bill Gate đó là" Chúng ta không nên phê phán hay hy vọng nhiều ở xã hội mà chúng ta đang sống mà tốt nhất là nên học cách thích nghi với xã hội đó" Câu này đúng là chí lý thiệt !
Hôm nay trời cứ âm u từ sáng, mình có ý định rủ anh iêu đi ăn trưa ở nhà hàng Bạch Dương gần Diamond nhưng anh nói rằng chúng ta phải tiết kiệm từ đây em ạ! thiệt là làm mình mật hứng hết sức. Bây giờ chuyện thực phẩm và xăng dầu tăng giá đã trở thành đề tài của hầu hết mọi người, ai ai cũng tiết kiệm. Nếu như sống mà không được enjoy thì thật là một bi kịch chứ chẳng đùa đâu nha.

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2008

My Birthday

Thấy người ta có blog, tui cũng bắt chước có một cái nhưng than ôi nhìn lại blog của tui sao mà nó nghèo nàn hết sức, không update thông tin thời sự gì cả, chỉ toàn nhưng tâm sự riêng mà thôi. Thật ra, ban đầu tui chỉ định làm cho mình một trang nhật ký để sau này khi về già ngồi nhìn lại cho vui vậy muh nhưng thấy tủi thân chưa, blog của người ta thì phong phú hết sức, còn mình thì...hichic
Ngày mai là birthday của mình, tụi mình đã lên kế hoạch nhưng đành phải dọn sang ngày mốt vì cái ông anh iu của tui ngày mai bận phải đi thi bullat đó muh, đã thi 2 lần rùi nhưng lần nào cũng trượt, chắc kiếp trước là con cháu Bùi Kiệm chắc, cứ hễ thấy cái tên của ảnh là hệ thống mạng tự nhiên chấm rớt,hihi mà chỉ thiếu có một hay hai điểm gì đó, haha. Kỳ này mình thấy anh ta quyết tâm phấn đấu dữ lém nhưng không biết ý trời định sao đây, mình hứa nếu như anh đậu thì sẽ có thưởng, trời ....nghĩ lại sao giống y như mẹ treo giải thưởng cho con vậy trừi....anh ta mà biết mình nghĩ đến đoạn này chắc chửi chết.
Năm nào cũng vậy, cứ đến birthday của mỗi đứa là sẽ cùng nhau ăn bánh kem và trăng mật bên ngoài nhưng năm nay thì tụi mình plan là sẽ đi chụp hình nghệ thuật để làm kỷ niệm, mình đang onlie để search một số photo studio đây, cũng tìm được một vài chỗ rồi nhưng chưa biết sao nữa...nếu có hình đẹp thì sẽ post lên cho bà con chiêm ngưỡng thôi.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2008

Linh tinh

Mấy bữa rày bận bịu quá nên không vào blog được. Lúc này mình đang phải cố gắng học thêm một cái gì đó để nâng cao kiến thức, chứ cái kiểu này hoài thì không tiến lên nổi rùi. Cuối tháng này mình sẽ đăng ký học một khóa về phân tích đầu tư chứng khoán đây. Thật ra, mình cũng không rành lắm về lĩnh vực này nhưng mình sẽ cố gắng nhiều. Chứng khoán đang down ghê gớm nhưng mình chỉ học để có kiến thức về lĩnh vực này, biết đâu sau này có cơ hội thì seo...
Hic...hic hôm nay mình phải cùng các bạn chung phòng sắp xếp lại các file hồ sơ, sao mình ghết kinh khủng cái vụ này ghê. Cứ mỗi lần nghe đến cái vụ assesment của mấy anh chị rảnh rang kia là mình thấy ghét kinh khủng, ghét nhưng cũng phải làm, vừa làm vửa chửi..vừa dọn vừa chửi....hic..hic chửi người ta mà người ta không nghe mới tức chứ. Mình căm thù mấy thằng tên sếp. í mà biết đâu mai mốt mình cũng lên sếp thì seo đây ta, chắc lúc đó mình suốt ngày mặc dzáy đi ngó lên trừi cho bà con thiên hạ nể mới được, hehe...
Sáng nay vừa lên mạng coi tin tức thì mới biết xăng lại tiếp tục lên giá nữa rồi, lên ngất ngưỡng tận trời cao, cứ cái đà này chắc mình sẽ mua một chiếc xe đạp điện để đi nữa quá...nhưng nghe đâu xe đạp điện rất dễ bị chết máy nếu bị ngập nước mà sài gòn này chỗ nào mà không ngập nước kia chứ, đúng là bi kịch rồi đây.