Nhắc đến từ này chắc hẳn không ai trong chúng ta không biết đến nó. Tui dám chắc với các bạn rằng không ai nói "tui rất yêu sếp của tôi" chuyện đó sẽ không bao giờ có ngoại trừ các tay nịnh nọt. Trong công ty tui hiện tại thì có rất nhiều sếp nhưng không ai để lại cho tui một ấn tượng nào cả, thậm chí tui còn có thể nói là rất ghét họ. Sếp lớn nhất của phòng tui hiện tại là một người phụ nữ có thể nói là như sắt đá ấy, bà ta khô khan và lạnh lùng cũng giống như bề ngoài của bà ta vậy, tui chợt thấy tội nghiệp cho chồng của bà ta khi phải có một cục đá như thế trong nhà. Không biết trong gia đình bà ta cư xử với chồng như thế nào nhưng tui thấy trong công việc bà ta lạnh dữ lém, không hề biết tạo một cảm giác thoải mái cho nhân viên, tui luôn cảm thấy ngột ngạt mỗi khi bà ta đến. Mà hình như tui thấy bất cứ ai trong công ty của tui khi đã lên đến level sếp rồi đều giống như nhau, lạnh lùng, khô khan và thấy ghét...
Tuần rồi tui phải đi học 2 ngày về Customer Service bên văn phòng chính, khóa học cũng thú vị lắm. Trainer là một chàng Philipine cũng khá handsome tên là Raymond. Anh ta nói tiếng Anh rõ, đặc biệt là rất funny, luôn tạo nhiều tình huống dí dỏm khiến mọi người cười ầm lên và có cảm giác thích học. Cuối mỗi phần học, anh ta thường tổ chức roleplay lại những gì đã tiếp thu. Trong một bải giảng về giải quyết complaint của khách hàng, tôi đóng vai một khách hàng đến complaint về việc con mình phải học ở một classroom gần toilet. Những tưởng chỉ mình tui lên là đủ, ai dè nhỏ chung phòng mà tui ghét nhất cũng hăm hở lên theo, mà tui cũng công nhận là mấy cái vai này hợp với nhỏ lắm nghen, hợp với cả khuôn mặt và tính tình mới ghê chứ. Trong khi tui thì commpaint với một thái độ nhẹ nhàng từ tốn thì nhỏ đó đập bàn rầm rầm ra vẻ dữ lém (chắc là khách hàng này vừa tái xuất giang hồ nên muốn cho mọi người nể đó muh)hihi làm một bạn đóng vai PA giựt cả mình, nếu không muốn nói là sắp té xỉu vì khách hàng kinh quá. Lúc này bạn PA phải calm down khách hàng đưa ra một solution best nhất. Nhưng vì khách hàng dữ quá nên cô PA quên hỏi luôn thông tin của khách mà chỉ có hứa hẹn sẽ đổi classroom khác mà thôi, cô PA này không đạt rồi. Raymond đứng cạnh bên quan sát từng cử chỉ, lời nói của mọi người và đưa ra nhận xét. Cuối cùng thì tui score cho PA là bốn còn tên giang hồ bên cạnh tui thì cho đến sáu, hihi. Bởi vậy mới nói kẻ độc ác lúc nào cũng có một quyết định sai.
Quay lại chuyện sếp thì bữa trưa hôm đó tui lên lầu để have lunch nhưng chao ôi toàn gặp mấy bà sếp trên đó, bà nào cũng ra vẻ và dĩ nhiên là họ không thấy mình rồi vì họ toàn nhìn ở trên nóc nhà không hà, không biết trên đó có cái gì há.
Kết thúc khóa học, mọi người chụp hình lưu niệm cùng nhau và tuần sau sẽ là một đợt kiểm tra để xem chúng tui đã tiếp thu và thực hành như thế nào sau khi đã hoàn thành khóa học. Nếu không đạt thì hichic sẽ phải học lại nữa đấy bạn ạ. Cầu trời cho mình vượt qua khổ ải này.
Mà nếu nói về sếp thì tính ra tui cũng có một cô sếp rất dễ thương đó chứ nhưng rất tiếc là chúng toi không có cơ hội để làm việc chung với nhau nữa. Cô này là một foreigner, xuất xứ từ Hàn Quốc, xứ sở của Kim chi đó mà. Tên của cô ấy là Sim Jun Hee. Người HQ họ nóng tính ghê lắm. Ban đầu thì mình và cô ấy chỉ là quan hệ giữa sếp và nhân viên nhưng khi đã làm việc cùng nhau được một thời gian thì mình và cô ấy thân nhau như chị em vậy. Mình cũng đã đến nhà cô ấy nhiều lần và thấy rằng người HQ đúng là rất quan trọng bề ngoài. Họ có tư tưởng trưởng giả ghê lắm, rất khác so với người Việt của mình. Trong việc ăn uống của họ cũng vậy, họ rất kỹ lưỡng, không bao giờ ăn vặt ngoài đường. Buổi sáng thì chỉ có ăn cơm, không giống mình chỉ cần tô hủ tiếu là xong. Trên bàn cơm của họ thì mọi thứ đều phải được trưng bày đẹp mắt, chẳng hạn như đũa thì phải xếp như thế nào và phải nằm trên một miếng gỗ nhỏ,mình không biết gọi là cái gì, cứ tạm gọi là đồ để đũa nha. Dĩ nhiên là không thể thiếu món kim chi rồi, cứ mỗi món là một cái dĩa mặc dù món đó chỉ có một lá rau với vài củ cải nhưng cũng được trang trí trong một cái dĩa, cái vụ này thì người làm của họ rửa chén bát mệt bở hơi tai à nghen. Lần đầu tiên mình ăn thử món Kim chi là ở nhà cô ấy, thật là khó ăn, vừa lạnh mà vừa nồng nữa (vì trong tủ lạnh của người HQ lúc nào cũng có vài hộp Kim chi to đùng dự trữ trong đó) đúng là nét đặc trưng của riêng họ hén. Người Việt mình sao không có điểm này vậy ta, chẳng hạn như trong tủ lạnh mỗi nhà đều có một hủ mắm hay một bó rau muống, để khi nhắc đến việt nam là nói đến mắm, hihi mà cái vụ rau muống thì chắc là đặc trưng của dân bk rồi. Chắc là do ăn Kim chi của cô ấy nên sau này tính tình mình cũng nóng giống họ ghê, hihi.
Mình cũng được thưởng thức nhiều món HQ lắm như mì Chachang nè, rồi đến cái món thịt được nướng trên một cái vĩ bằng gang, cái vĩ này phải đặt nghiêng một chút để dầu ăn chảy ra ngoài, sau khi thịt chín thì cuốn với rau, chét thêm một loại nước chấm đỏ đỏ, mặn mặn, cuốn thành một cuốn to đùng, sau đó bỏ vào miệng mâm mâm như chúng ta thường hay thấy trong phim đó, cũng ngon lắm ah nghen.
Sau này dù không còn làm chung nhau nữa nhưng chúng tôi vẫn liên lạc với nhau. Bây giờ cô ấy đã có một baby nhưng tui chưa thể qua thăm được, khi nào qua đó chắc là phải chụp vài tấm hình baby post lên cho mọi người xem hén.
Thứ Ba, 8 tháng 7, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
2 nhận xét:
Càng viết càng hay. Ta đem quảng bá blog của nhà ngươi đây. hahahah
Nho 3 kia thôi đừng nha, cho em xin, tới tai mụ là ta ớn lắm đó, hihi mà cũng không sao dù gì thì cũng sắp máy bay rồi.
Đăng nhận xét