Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008

Tan man chuyen ngap lut

Cơn mưa chiều hôm thứ Sáu thật kinh khủng. Chưa bao giờ mình thấy cơn mưa nào to như thế, kéo dài đăng đẳng máy tiếng đồng hồ làm cho sài gòn trở thành một dòng sông đen lênh láng. Nước ngập hầu như tất cả các quận thành trong thành phố, đâu đâu cũng ngập, có nơi ngập đến 2m, thật là kinh khủng !
Vào những thời điểm như thế chỉ có sống ở quê mình là thoải mái nhất, ít ra không phải lội nước bì bỡm về đến nhà. Nhưng điều mình sợ nhất là khi lội nước, dưới chân dẫm toàn là rác, cảm giác ơn ớn như bị con đĩa bám vào chân vậy. Mưa lớn bây giờ đã trở thành một vấn đề nghiêm trọng của thành phố rồi. Sáng nay mình đọc một bài báo thấy viết rằng các cấp lãnh đạo đang cố gắng giải quyết tình trạng này. Đọc đến đây mình thấy thật nực cười, giải quyết như thế nào trong khi các công trình vẫn cứ mọc lên, che chắn tất cả các cống nước thì làm sao mà không ngập lụt cho được chứ! Thật chán khi phải sống ở một xã hội như thế này. Mình nhớ có một câu nói rất hay của Bill Gate đó là" Chúng ta không nên phê phán hay hy vọng nhiều ở xã hội mà chúng ta đang sống mà tốt nhất là nên học cách thích nghi với xã hội đó" Câu này đúng là chí lý thiệt !
Hôm nay trời cứ âm u từ sáng, mình có ý định rủ anh iêu đi ăn trưa ở nhà hàng Bạch Dương gần Diamond nhưng anh nói rằng chúng ta phải tiết kiệm từ đây em ạ! thiệt là làm mình mật hứng hết sức. Bây giờ chuyện thực phẩm và xăng dầu tăng giá đã trở thành đề tài của hầu hết mọi người, ai ai cũng tiết kiệm. Nếu như sống mà không được enjoy thì thật là một bi kịch chứ chẳng đùa đâu nha.

Không có nhận xét nào: