Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2008

Giống model không nè
Thùy mị không?






Xem tui điệu không?







Xem hình tui nè có ngầu không?

Outting trip

Hình này tui chụp lúc đi outting trip cùng công ty nè, xem có ngầu không hén

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2008

Chia tay

Hôm nay lại là một ngày buồn nữa đối với mình vì phải chia tay với một cô em gái làm chung công ty, ngày cuối cùng kể từ sau nữa năm làm chung. Chúng tôi đã đi ăn một bữa trưa kỷ niệm với nhau, hichic vậy là từ đây tui đã mất đi một người bạn đi ăn trưa chung rồi vì tui và nhỏ thường đi ăn chung với nhau lắm. Nhỏ này sướng thiệt đó nha, có chồng thương yêu nên trông nhỏ có vẻ hạnh phúc lắm, mình ước gì cũng được như thế nhưng xem chừng số mình không may mắn được như vậy đâu. Chia tay quả thật là buồn, chiều nay tui cứ thấy man mác buồn sao ấy, mặc dù tui và nhỏ ấy không thân nhiều nhưng cũng đã tám với nhau rất nhiều về công việc, cuộc sống trong một thời gian rồi mà. Thấy nhỏ đó từ đây được nghĩ sao mà tui thấy ham ghê, tui cũng muốn như vậy lắm chứ nhưng nghĩ rồi thì ai nuôi mình đây, nghĩ đến đây mình thấy tủi thân ghê.
Ngày mai là cuối tuần nữa rồi, mình có hẹn với mấy đứa bạn từ thời phổ thông sẽ đi đâu đó để giải khuây một ngày ra trò, chắc là phải uống chút bia mới được.
Mình đang nộp hồ sơ một số công ty ở quê, không biết là sẽ như thế nào nữa nhưng mình mong sao sẽ may mắn tìm được một công việc thích hợp. Nghĩ đến việc sắp phải về quê mình thấy như thế nào ấy, có một chút man mác buồn nhưng mình đã quyết định rồi, có lẽ mình không thích hợp với cuộc sống ở nơi đây, bây giờ mình nên kết thúc một cuộc hành trình hơn mười năm tại thành phố này.

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2008

Cuối tuần buồn

Hai ngày cuối tuần trôi qua thật nhanh và buồn tẻ. Sáng sớm ngủ dậy thật trễ, đến khi dậy thì thưởng thức một bộ phim kinh dị thật hấp dẫn đến trưa, lúc này dạ dày của tui nó kiu dữ dội vì đói, không biết đã bao nhiêu lần tui đã bỏ đói nó, chắc là nó hận tui lắm nên dạo này nó biểu tình dữ dội lắm, cứ đau hoài hà, ăn gì vào bụng cũng đau hết, chắc là sau này tui phải cẩn thận hơn trong việc ăn uống mới được. Nhưng biết làm sao đây vì tui rất lười ăn cơm một mình, cuộc sống độc thân là thế đấy bạn ah, nhiều lúc cảm thấy rất tự do nhưng buồn và tủi thân lắm, muốn nấu cơm để ăn nhưng khi nấu xong rùi thì lại không muốn ăn vì có một mình. Mỗi khi bệnh thì lại không có ai chăm sóc mình hết, hichic tủi thân tui quá đi.
Hôm qua là cuối tuần tui về quê và cà phê cùng nhóm bạn thời phổ thông, tụi tui cả thẩy là 4 đứa, mỗi đứa có một công việc khác nhau nhưng hình như tụi nó đều có công việc thu nhập rất cao tuy rằng hơi cực một chút. Trong đó có một tên, hắn hơn tui đến bốn tuổi và đang có ý với tui, hắn cao to và cũng khá bảnh trai. Thế nhưng chai ôi giữa tui và hắn là hai thế giới khác nhau bạn ah, cách mà hắn nói chuyện không hề để lại cho tui một ấn tượng nào cả, hắn nói sẽ chờ tui đổi ý và đồng ý làm bạn gái của hắn nhưng biết làm sao đây vì cho đến bây giờ tui vẫn chưa có chút tình cảm gì với hắn cả ...
Sáng này tui đã quyết định là sẽ về quê tìm một công việc khác, tui đã quá ngán ngẫm cuộc sống ở thành phố này, tui hy vọng sẽ tìm được một công việc tốt và ổn định trong tương lai, tui sẽ cố quên đi những kỷ niệm và tìm cho mình một cuộc sống mới.

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2008

Ghét

Chưa bao giờ tui cảm thấy cuộc sống thành phố ngột nghẹt như bây giờ, tui rất muốn về quê để tìm việc sinh sống nhưng ra đi thì tui không nỡ, hình như có cái gì đó đang buột chân tui lại, đã nhiều lần tui quyết định ra đi rồi nhưng....
Sài gòn bây giờ không còn đẹp như khi xưa tui thường hay nghĩ đến. Hồi đó, tui rất thích được lên thành phố để học, được làm một sinh viên và ở ký túc xá như các diễn viên trong phim mà tui thường hay xem đó mà, thấy tui lãng mệnh ghê chưa...
Cuộc sống hối hã nhộp nhịp đã làm tui mệt, hay nói đúng hơn là tui đang chán, chán dữ lém rui...
Tui tự nhận xét về mình là một người hòa nhã, rất dễ hòa nhập với mọi người. Thế nhưng trong chỗ làm của tui lại có một người mà tui ghét cay ghét đắng, ghét đến nỗi không muốn nhìn mặt nữa nhưng tui phải gặp và nói chuyện mỗi ngày mới ghê chứ, đó là nỗi khổ tâm của tui đấy bạn ạ. Nhỏ này lại là trưởng nhóm của tui mới ghê chứ, tính tình thì đỏng đảnh không chịu nỗi, mà sao tui không hiểu nỗi lại có một đứa con gái xấu tính như thế không biết. Không những tui ghét nhỏ đó mà nhỏ đó cũng ghét tui dữ lém, mà tui cũng không hiểu tại sao nhỏ đó ghét tui nữa, không lẽ nhỏ ganh tị với sắc đẹp trừi trao cho tui hả ta..ăc ăc ăc lúc tui mới vào làm, chân ướt chân gáo chưa rành việc, nhỏ này ăn hiếp tui dữ lém nhưng tui lì lắm bạn ơi, dễ gì nhỏ đó quật ngã được tui chứ. Cho đến tận bây giờ nhỏ đó và tui lâu lâu cứ có chiến tranh hoài hà, mỗi lần cãi nhau là tui hay vái trừi cho nhỏ đó xấu thêm vài phân nữa, hí hí sao tui ác dữ vậy trừi,haahha. Nhiều lúc nằm đêm gác chân lên gối suy nghĩ xem có phải tính tình của mình có kỳ cục gì lắm hôn mà tại sao bao nhiêu người thương mình đến thế mà chỉ có nhỏ đó ghét mình vậy ta nhưng lục hoài cũng không tìm được khuyết điểm, vậy là mình hoàn hảo dữ vậy sao??? Heizzz

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2008

Mối tình đầu

Mặc dù lên thành phố học nhưng tui vẫn rất hay nhớ về nhà, tui thường khóc một mình mỗi khi nhớ nhà. Cuối tuần nào tui cũng chạy ra bến xe buýt Lê Hồng Phong để đón xe về quê, tui nhớ hồi đó một vé xe là 4 ngàn đồng, cuối tuần thì trong túi của tui chỉ còn vỏn vẹn có 10 ngàn thôi (sinh viên nghèo mà), 4 ngàn cộng với 2 ngàn tiền chỗ cho cái xe đạp của mình nữa chứ. xXe buýt việt nam thì chắc bạn cũng biết tỏng teo rùi, vừa chật vừa nóng nhưng tui không quan tâm, chỉ thấy trong lòng rất háo hức và phấn khởi vì sắp được về nhà rùi yeahhh.. Sau một tiếng đồng hồ nhồi nhét hết người này đến người khác thì tui cũng về được đến nhà, ôi tui mừng hết sức, í là nhà tui chỉ cách sài gòn có 30 km thôi mà tui đã nhớ như thế, chứ mà xa xăm mút chỉ như mấy bạn ở miền Trung, miền Bắc thì làm sao đây hả trừi, chắc là ôm gối khóc thầm hoài quá. Về nhà thích lắm, mặc dù ở trọ nhà bà con ở thành phố cũng không đến nỗi bì đày đọa cực khổ như chuyện cô tấm hồi xưa nhưng mà tui không cảm thấy thoải mái thế nào hết, nhất là mỗi khi nhìn thấy mấy đứa em của cô, chú sao mà tụi nó sung sướng thế không biết, ra mỗi tấc đường là có cha mẹ đưa tước, tui thấy tủi cái thân của tui ghê, từ nhỏ đến lớn đi học chỉ biết có một mình lủi thủi mà thôi, ah mà có chứ tui nhớ ngày đầu tiên tui vào lớp một, mẹ tui có chở tui đến trường một lần, đó là lần duy nhất mà thôi, tụi nhỏ bây giờ sướng ghê, đi học có cha mẹ đưa đón mỗi ngày, không biết sau này con của tui có được như vậy không nữa nhưng tui thấy việc đưa đón như thế nhiều khi không hẳn là tốt lắm đâu, sau này tui phải tập cho con tui tính tự lập như tui mới được. Cha mẹ nào mà chẳng thương yêu con của mình nhưng cái cách mà họ thể hiện rất khác nhau, ví dụ như cha mẹ của tui chẳng hạn, ông bà tuy thương con nhưng ít khi thể hiện ra lắm, không như người ta chăm sóc con từng chút đâu, mỗi người một vẻ biết làm sao đây hả trừi...
Về nhà chơi được một ngày thì tui phải khăn gói vào lại thành phố nữa rùi, huhu chiều chủ nhật là tui lại đạp xe ra bến để múa vé về, ngồi trên xe mà lòng tui buồn vời vợi, nước mắt cứ chảy hoài, sao mà tui mít ướt dữ vậy trừi, mà vốn dĩ tui không thích loại trái cây này cho lắm.
"Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn" câu nói này lại đúng với hoàn cảnh của tui vào lúc đó. Thế là tui gặp hắn trong một ngày đẹp trừi, hắn không cao to như các tài tử trong xi nê nhưng có một làn da trăng trắng như công tử bột vậy, hihi mà tui cũng sở hữu một làn da trắng nữa, thế nên tui thấy hắn và tui cũng xứng đôi dữ trừi lắm, rồi tụi tui quen nhau sau đó, có thể nói đó là mối tình đầu của tui, tui và hắn thường liên lạc nhau qua điện thoại và gặp nhau vào cuối tuần, quen nhau được một thời gian thì tui phát hiện ra tui và hắn không hạp nhau về nhiều mặt, tui không thích cái tính quá tự cao của hắn. Hắn thường kể với tui rằng rất gian nan, khốn khó trong quãng đời sinh viên của hắn, bây giờ thì hắn đã thành công và có một chút địa vị trong xã hội, thế nhưng sao tui thấy caí cách xài tiền của hắn thật lãng phí không giống như một người đã từng nếm qua khổ cực là gì, hay là hắn chỉ làm thế trước mặt tui nhưng dẫu sao đó cũng là một trong những điểm mà tui không hài lòng về hắn.
" xa mặt cách lòng" quen nhau nhưng chúng tui rất ít khi gặp nhau, chỉ khi nào hắn rảnh thì mới xách xe chạy từ quê lên thành phố gặp tui, chạy hơn cả tiếng đồng hồ cũng để chỉ gặp mặt nói chuyện cho đỡ nhớ vậy thôi ( tính ra hắn cũng siêng ghê đó chứ, gặp tui thì lười chết đi) . Rồi chuyện gì đến rồi cũng đến, quen nhau được một thời gian thì tui và hắn cũng chia tay vì quan điểm không hợp, nói đúng ra thì hắn thương tui thật tình đấy nhưng có lẽ số trừi đã định tui và hắn không duyên phận thì biết làm sao đây....

Hồi ức

Nhớ lại cái thời còn chân ướt chân ráo lên sài gòn tui mắc cười hết sức. Ba tui chở tui đi tìm trường để ôn thi ĐH, tui ngồi đằng sau mà không biết mình đang đi đâu nữa, tay cầm cây viết và một cuốn sổ nhỏ để vẽ đường, cứ hễ Ba tui chạy đến đâu là tui ghi tên đường và nhìn xem có một cái bảng hiệu nào to to là tui ghi vào, mà khổ nỗi Ba tui là dân sài gòn thứ thiệt ah nghen, chính vì là dân sài gòn nên biết quá nhiều đường nên ba cứ quẹo tùm lum hết, cứ hễ thấy ngã tư là quẹo, tui ngồi đằng sau mà tay cứ liên tục vẽ rồng vẽ rắn vào đó, chỉ sau ngày đó thôi là tui bắt đầu cưỡi chiếc xe đạp mang từ quê lên để đi học, mà tui cũng công nhận là tui thông minh thiệt đó nghen, không biết là tui cứ hỏi, cái tật của tui là cứ hay hỏi, thế nên không bao giờ tui bị lạc đường cả, tui thấy có nhiều người, đặc biệt là dân thành phố chính gốc rất ngộ nha, họ không bao giờ chịu dừng xe lại hỏi ai dù đang bị lạc đường, họ cứ chạy lòng vòng đến khi tìm ra được mà thôi, đúng là vừa tốn công vừa tốn sức gì đâu.
Tui đăng ký thi hai trường nhưng cuối cùng vì lý do khách quan nên tui cũng chỉ thi có một trường mà thôi, vì lúc đăng ký hồ sơ tui đã làm sai nguyện vọng, thế nên cuối cùng tui đậu vào nghành Đông Phương, tui đành phải học lớp tiếng Trung, hình như là tui không có khiếu về cái tiếng xì xào của mấy ông Ba tàu thì phải nên tui cứ quên hoài hà, về nhà đã học kỹ lắm rùi, thế nhưng khi lên lớp thì quên hết, tui cũng potay.com với tui luôn rùi.
Học được một thời thì tui cảm nhận mình không có khiếu học môn ngoại ngữ này thế là tui đăng ký thi vào một trường khác. Thật đúng là tui không may mắn về mọi mặt.

Tuan Le buon

Haizzz tuan nay minh va anh ay lai gian nhau nua rui, dung la xui quay nhu the nao khong biet ma minh va anh ta cu gian nhau hoai, minh khong nho noi la da co bao nhieu lan nhu the, biet lam sao day, minh co nen tiep tuc voi cuoc tinh nay hay khong, hien tai minh dang rat roi, chia tay thi co le se buon dzu lam. Ma sao dao nay minh thay anh ta lam sao ay, rat khac khi xua, hay bo mac minh khong them quan tam den cam giac cua minh nua, sao minh thay tui than the khong biet. Neu noi ra chac moi nguoi se cuoi vao mui minh day vi tat ca la do minh lua chon muh,haizz moi chuyen tuy vao so phan thoi chu minh cung potay.com voi minh rui.
May bua ray di lam nhung minh khong thay vui ti nao het do, bay gio doi voi minh di lam la de giet thoi gian, het gio lam thi lai di tam dao het cho nay den cho kia den tan khuya moi ve nha, thiet la het noi noi rui.