Mặc dù lên thành phố học nhưng tui vẫn rất hay nhớ về nhà, tui thường khóc một mình mỗi khi nhớ nhà. Cuối tuần nào tui cũng chạy ra bến xe buýt Lê Hồng Phong để đón xe về quê, tui nhớ hồi đó một vé xe là 4 ngàn đồng, cuối tuần thì trong túi của tui chỉ còn vỏn vẹn có 10 ngàn thôi (sinh viên nghèo mà), 4 ngàn cộng với 2 ngàn tiền chỗ cho cái xe đạp của mình nữa chứ. xXe buýt việt nam thì chắc bạn cũng biết tỏng teo rùi, vừa chật vừa nóng nhưng tui không quan tâm, chỉ thấy trong lòng rất háo hức và phấn khởi vì sắp được về nhà rùi yeahhh.. Sau một tiếng đồng hồ nhồi nhét hết người này đến người khác thì tui cũng về được đến nhà, ôi tui mừng hết sức, í là nhà tui chỉ cách sài gòn có 30 km thôi mà tui đã nhớ như thế, chứ mà xa xăm mút chỉ như mấy bạn ở miền Trung, miền Bắc thì làm sao đây hả trừi, chắc là ôm gối khóc thầm hoài quá. Về nhà thích lắm, mặc dù ở trọ nhà bà con ở thành phố cũng không đến nỗi bì đày đọa cực khổ như chuyện cô tấm hồi xưa nhưng mà tui không cảm thấy thoải mái thế nào hết, nhất là mỗi khi nhìn thấy mấy đứa em của cô, chú sao mà tụi nó sung sướng thế không biết, ra mỗi tấc đường là có cha mẹ đưa tước, tui thấy tủi cái thân của tui ghê, từ nhỏ đến lớn đi học chỉ biết có một mình lủi thủi mà thôi, ah mà có chứ tui nhớ ngày đầu tiên tui vào lớp một, mẹ tui có chở tui đến trường một lần, đó là lần duy nhất mà thôi, tụi nhỏ bây giờ sướng ghê, đi học có cha mẹ đưa đón mỗi ngày, không biết sau này con của tui có được như vậy không nữa nhưng tui thấy việc đưa đón như thế nhiều khi không hẳn là tốt lắm đâu, sau này tui phải tập cho con tui tính tự lập như tui mới được. Cha mẹ nào mà chẳng thương yêu con của mình nhưng cái cách mà họ thể hiện rất khác nhau, ví dụ như cha mẹ của tui chẳng hạn, ông bà tuy thương con nhưng ít khi thể hiện ra lắm, không như người ta chăm sóc con từng chút đâu, mỗi người một vẻ biết làm sao đây hả trừi...
Về nhà chơi được một ngày thì tui phải khăn gói vào lại thành phố nữa rùi, huhu chiều chủ nhật là tui lại đạp xe ra bến để múa vé về, ngồi trên xe mà lòng tui buồn vời vợi, nước mắt cứ chảy hoài, sao mà tui mít ướt dữ vậy trừi, mà vốn dĩ tui không thích loại trái cây này cho lắm.
"Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn" câu nói này lại đúng với hoàn cảnh của tui vào lúc đó. Thế là tui gặp hắn trong một ngày đẹp trừi, hắn không cao to như các tài tử trong xi nê nhưng có một làn da trăng trắng như công tử bột vậy, hihi mà tui cũng sở hữu một làn da trắng nữa, thế nên tui thấy hắn và tui cũng xứng đôi dữ trừi lắm, rồi tụi tui quen nhau sau đó, có thể nói đó là mối tình đầu của tui, tui và hắn thường liên lạc nhau qua điện thoại và gặp nhau vào cuối tuần, quen nhau được một thời gian thì tui phát hiện ra tui và hắn không hạp nhau về nhiều mặt, tui không thích cái tính quá tự cao của hắn. Hắn thường kể với tui rằng rất gian nan, khốn khó trong quãng đời sinh viên của hắn, bây giờ thì hắn đã thành công và có một chút địa vị trong xã hội, thế nhưng sao tui thấy caí cách xài tiền của hắn thật lãng phí không giống như một người đã từng nếm qua khổ cực là gì, hay là hắn chỉ làm thế trước mặt tui nhưng dẫu sao đó cũng là một trong những điểm mà tui không hài lòng về hắn.
" xa mặt cách lòng" quen nhau nhưng chúng tui rất ít khi gặp nhau, chỉ khi nào hắn rảnh thì mới xách xe chạy từ quê lên thành phố gặp tui, chạy hơn cả tiếng đồng hồ cũng để chỉ gặp mặt nói chuyện cho đỡ nhớ vậy thôi ( tính ra hắn cũng siêng ghê đó chứ, gặp tui thì lười chết đi) . Rồi chuyện gì đến rồi cũng đến, quen nhau được một thời gian thì tui và hắn cũng chia tay vì quan điểm không hợp, nói đúng ra thì hắn thương tui thật tình đấy nhưng có lẽ số trừi đã định tui và hắn không duyên phận thì biết làm sao đây....
Thứ Năm, 19 tháng 6, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét