Như đã hẹn từ tuần rồi, đám bạn thời phổ thông của chúng tôi gặp nhau vào cuối tuần. Sau khi breakfast là cafe. Sau đó, chúng tôi đã đèo nhau qua Cù Lao phố, nơi này là một đồng quê nhưng có nhiều chỗ hấp dẫn lắm à nghen. Chúng tôi đón một chiếc ghe để qua bên khu Tam Hiệp, bên này nhiều quán ăn đông quê gớm, sau khi đắn đo lựa chọn thì cuối cùng chúng tôi cũng chọn được một quán thật lý tưởng đó là Đồng Quê Quán. Chao ôi, quán này đã thiệt nha, vì gần ngay bờ sông nên quán mát kinh khủng, tui không nghĩ rằng một quán nằm sâu trong vùng heo hút thế mà cũng nhộn nhịp khách ghê, dễ gì tìm được một quán như thế ở thành phố này nhỉ. Bọn tui lựa một bàn nằm cạnh bờ sông, order đủ hết các món đồng quê và một bầu rượu, bọn tui đã tám với nhau rất nhiều chuyện từ công việc đến gia đình, cuối cùng thì cả bọn đều say ngà ngà nhưng không tên nào chịu về nhà hết mà tiếp tục đón một chiếc ghe để vào các vườn trái cây gần đó, vừa xỉn vừa tung hoành hái hết cây này đến cây khác, thật là vui. Chưa hết đâu, sau một hồi đại náo vườn trái cây, bọn tui lại tiếp tục ghé vào một quán chè dành cho các đôi tình nhân , chacha quán này tuổi thọ cũng lâu ghê, có hơn chục năm rồi đó chứ ít gì. Nhớ lại cái thời còn mặc áo dài đi học, tui thường ghé quán này cùng đám bạn mỗi khi được nghĩ học. Quán cũng nằm cạnh bờ sông nên mát lắm, có nhiều cái ghế đôi dành cho các cặp iêu nhau đó mà, tụi tui nhí nhố vào đó nên có một vài cặp có vẻ không được tự nhiên vì đám ngũ quỷ của chúng tui nhưng biết làm sao đây vì bọn tui không phải là tình nhân muh...
Cả bọn đứa nào cũng lớn và có gia đình hết, chỉ trừ tui và hắn. Nhưng mỗi lần đi chơi như thế là tụi nó dẹp gia đình qua một bên hết (đúng là dân chơi bốn miền thứ xịn à nghen), chỉ có như vậy thì cả bọn mới vui chứ còn có thêm mấy cái đuôi kia chắc là phiền lắm há. Ban đầu, bọn tui định sẽ mượn mấy cái xe đạp người quen để đi cho lãng mạn giống y như thờ phổ thông nhưng suy đi nghĩ lại thì tên nào cũng già hết rồi, sợ không đủ sức để đạp nổi, thế nên kế hoạch của tui cũng bị từ chối, haha. Người từ chối đầu tiên và quyết liệt nhất là hắn nhưng cũng dễ hiểu thôi vì hắn phải đèo tui cả ngày muh.
Thứ Ba, 1 tháng 7, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
1 nhận xét:
bài này hay!
Viết về ILA cho ta nghe đi ^^
Đăng nhận xét